[Cùng Nhau Trải Qua Mùa Đông_] Chương 1

 1

Hứa An Du cầm lá thư tình trong tay, trên mặt thoáng một tầng ửng đỏ, ánh mắt chân thành mà không chút sợ hãi nhìn tôi:

“Tráng Tử, tôi thích em… em có muốn ở bên tôi không?”

Nhìn thấy Hứa An Du bình an vô sự đứng trước mặt, tôi vừa muốn khóc lại vừa muốn cười.

Anh ấy… vẫn còn sống.

Thật tốt.

Không phải là một thi th* lạnh ngắt.

Khi tôi vớt anh từ gi/ếng lên, sắc mặt anh trắng b/ệch, khuôn mặt đầy hoả/ng sợ, đôi mắt mở trừ/ng tr/ừng… mãi không thể khép lại.

Khi đó, anh đã sợ hãi đến nhường nào…

Nhưng lúc ấy, tôi lại không ở bên anh.

Tôi lên thành phố mua cho anh một chiếc áo lông vũ mặc qua mùa đông, số tiền ấy tôi dành dụm rất lâu.

Thế mà…

Anh còn chưa kịp mặc, đã ch*t rồi.

Sau khi ch*t, đến giày cũng không tìm thấy.

Chân trần.

Rất lạnh.

Hứa An Du nhận ra tôi có gì đó không ổn, hoảng hốt đưa tay lau nước mắt trên mặt tôi, khẽ hỏi:

“Em… sao lại khóc? Có chuyện gì xảy ra à?”

Tôi lắc đầu.

Nắm lấy tay anh, không nỡ buông, khẽ vuốt ve hai lần rồi mới đặt lại.

“Không có gì.”

Tôi cúi mắt nhìn lớp đất vàng dưới chân, trái lương tâm mà nói:

“Thầy Hứa… tôi không phải… đồng tính. Xin lỗi.”

Nói xong, tôi không dám ở lại thêm, đành cắn răng quay người rời đi.

Tôi không thể… để Hứa An Du ở lại nơi này nữa.

Hứa An Du là tình nguyện viên đến thôn dạy học.

Đời trước, chỉ một cái nhìn, tôi đã bị anh hấp dẫn.

Anh không ăn mặc cầu kỳ, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần thường, nhưng lại sạch sẽ, thanh thoát đến lạ.

Khi ấy tôi không biết đó là thích.

Tôi chỉ đơn giản là muốn ở bên anh.

Tôi mang chăn cho anh, mang trứng cho anh, mời anh đến nhà ăn cơm, đem tất cả những gì tốt nhất của mình cho anh.

Tôi biết, người từ thành phố như anh có thể chẳng coi trọng những thứ ấy.

Nhưng tôi vẫn muốn đối tốt với anh.

Ngoài dự đoán, Hứa An Du chưa từng từ chối.

Sau này tôi mới biết… anh cũng là vừa gặp đã yêu.

Rồi sau đó, kỳ dạy học kết thúc, anh phải trở về.

Đêm trước khi đi, anh gọi riêng tôi ra ngoài, tỏ tình với tôi.

Khi đó tôi nào biết hai người con trai cũng có thể ở bên nhau?

Lúng túng đến mức liên tục từ chối.

Hứa An Du lập tức khóc.

Đôi mắt đỏ hoe, đáng thương đến mức khiến tim tôi thắt lại.

Tôi chẳng nghĩ được gì nữa, kéo anh vào lòng ôm chặt.

Mặc kệ mẹ nó, hai thằng đàn ông thì sao chứ.

Chỉ cần Hứa An Du vui là được.

Chính là… tôi không nên đồng ý.

Nếu tôi không đồng ý…

Hứa An Du sẽ không chết.

2

Tôi trở về nhà, nằm trên giường suốt một đêm không ngủ.

Đến khi trời sáng hẳn mới dậy.

Đi ra đầu thôn.

Không ngoài dự đoán, Hứa An Du đã rời đi.

Tôi không đi tiễn anh.

Tôi sợ… mình không nỡ.

Đứng ở đầu thôn rất lâu, tôi mới quay về thu dọn hành lý.

Trong thôn này chỉ còn lại những ký ức đau đớn.

Tôi không muốn ở lại.

Tôi muốn đi xem nơi Hứa An Du từng sống… là như thế nào.

Anh nói, anh sống ở Hải Thị.

Nơi đó đèn đuốc sáng trưng, cao ốc san sát.

Anh nói, qua mùa đông này, sẽ dẫn tôi đi xem.

Chỉ là…

Mùa đông ấy quá dài.

Đến bây giờ, tôi vẫn cảm thấy lạnh đến tận xương.

Ngày đầu đến Hải Thị, tôi kéo theo chiếc bao phân bón của mình, lang thang khắp nơi.

Nơi này quả thật phồn hoa như lời anh nói.

Còn tôi… lạc lõng đến mức không thuộc về nơi đây.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘