Hứa An Du nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.
Một lúc sau, anh mới nói:
“Vừa rồi em không phải nói lát nữa sẽ đi sao?”
Tôi vội vàng chống chế:
“Ừ, giao xong mấy đơn đó rồi đi, nhanh thôi, cũng không xa.”
Hứa An Du im lặng.
Anh tức giận rồi.
Anh nhìn ra tôi đang nói dối.
Tôi không dám nhìn anh, chỉ cúi đầu nhìn mũi chân.
Một mảng trắng lọt vào tầm mắt.
Hứa An Du nắm lấy cổ tay tôi, giọng có chút cưỡng ép:
“Đến nhà tôi ăn cơm.”
Tôi theo bản năng giãy nhẹ.
Không ngờ Hứa An Du đột nhiên va mạnh vào cửa thang máy.
“Hừ… đau quá…”
Tôi không kịp nghĩ nhiều, vội vàng ôm lấy anh:
“Đau ở đâu? Để tôi xem… xin lỗi, tôi không cố ý, tôi đưa anh đi bệnh viện.”
Tôi không hề muốn làm anh bị thương.
Tôi chỉ khẽ giãy một chút… vậy mà anh đã bị hất ra.
Tôi âm thầm thề, sau này nhất định phải nhẹ hơn nữa.
Ý nghĩ vừa lóe lên, tôi chợt tỉnh lại.
Trong lòng dâng lên từng đợt chua xót, vị đắng lan đến đầu lưỡi.
Làm gì còn “sau này” nữa…
Hứa An Du nằm trong lòng tôi, khẽ nói:
“Không cần, trong nhà tôi có thuốc, em đưa tôi về là được.”
Tôi nhíu chặt mày:
“Không được, phải đến bệnh viện, xem có bị thương đến xương không.”
4
Hứa An Du kiên quyết không chịu đi bệnh viện.
Tôi hết cách, chỉ đành bế anh về.
Vẫn là cậu trai trắng trẻo kia ra mở cửa.
Thấy tôi bế Hứa An Du vào, cậu ta lo lắng hỏi:
“Anh, anh sao vậy?”
Hứa An Du khẽ cười, trấn an:
“Không sao. Chiều nay em không phải có lớp à? Đi luôn đi.”
Cậu trai kia vừa nghe vậy, không suy nghĩ gì đã đeo balo rời đi, nhanh đến mức tôi căn bản không kịp giữ lại.
Trong lòng tôi bỗng thấy nghẹn lại.
Hứa An Du sao lại tìm một người không biết quan tâm như vậy?
Chỉ hỏi qua loa hai câu rồi bỏ đi, cũng không thèm để ý anh bị thương nặng hay nhẹ.
Người như vậy… giữ lại làm gì?
Tôi nhẹ nhàng đặt Hứa An Du xuống sofa, giọng trầm thấp:
“Hộp thuốc ở đâu?”
Hứa An Du chỉ về phía tủ dưới TV.
Tôi lấy hộp thuốc ra, lục tìm thuốc mỡ.
Tìm một hồi vẫn không thấy tăm bông, tôi ngẩng đầu liếc nhìn Hứa An Du, phát hiện anh đang nhìn chằm chằm tôi.
Ánh mắt bất chợt chạm nhau, vành tai anh lập tức đỏ lên:
“Sao vậy?”
“Không có tăm bông.”
Hứa An Du khẽ ho một tiếng:
“Vậy thì… khỏi dùng.”
Tôi nhìn bàn tay mình, đầy những vết chai do lao động.
Da Hứa An Du lại mịn màng, mỗi lần tôi chạm vào… đều có thể khiến da anh ửng đỏ.
Tôi khựng lại, thử thương lượng:
“Lúc lên tôi thấy dưới lầu có hiệu thuốc, tôi xuống…”
Còn chưa nói xong, Hứa An Du đã đột nhiên nắm lấy tay tôi.
Chân mày anh nhíu chặt, trong mắt lấp lánh nước:
“Nhưng bây giờ tôi rất đau.”
“Đau ở đâu? Tôi bôi thuốc cho anh ngay, một lát là đỡ.”
Tôi lập tức xoay người anh lại, nhanh chóng cởi áo.
Khoảnh khắc quần áo tuột xuống, một mảng da trắng như tuyết lộ ra.
Tôi hơi choáng mắt.
Nhân lúc Hứa An Du không nhìn thấy, tôi lắc mạnh đầu, xua đi những ý nghĩ đang rục rịch trong đầu, rồi cẩn thận kiểm tra vết thương trên lưng anh.
Trong thang máy lúc nãy, anh sống chết không cho tôi kiểm tra.
Giờ nhìn kỹ… tôi lại không tìm ra anh bị thương ở đâu.
Tôi ngẩn người, hỏi:
“Thầy Hứa… anh đau ở đâu?”
Cơ thể Hứa An Du cứng lại.
Một lúc sau mới chậm rãi đáp:
“Cả lưng… đều đau.”
Tôi không nghi ngờ, cầm thuốc mỡ bôi lên lưng anh.
0 Nhận xét