Hứa An Du quay lưng về phía tôi, bỗng lên tiếng:
“Từ Tráng… em đừng gọi tôi là thầy nữa được không? Em đâu phải học sinh của tôi.”
Lúc mới quen, tôi không biết tên anh, nghe theo đám học sinh gọi vậy rồi thành quen.
Sau này, anh đúng là cũng coi như thầy của tôi, nên tôi cũng không đổi cách xưng hô.
Nhưng bây giờ… cũng không cần đổi nữa.
Hứa An Du đã có người mới.
Sau này… chúng tôi cũng sẽ không còn gặp lại.
“Thôi… không cần đâu. Sau này chắc cũng không gặp nhau nhiều, không cần thiết.”
Hứa An Du quay đầu lại, ánh mắt sâu thẳm:
“Từ Tráng, sau này chúng ta sẽ thường xuyên gặp nhau.”
Tim tôi khẽ run.
Tôi cúi mắt, nhàn nhạt nói:
“Không đâu.”
Tôi sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa.
Dù tôi không hài lòng với người hiện tại của anh…nhưng nhìn cách ăn mặc, ít nhất cũng là người có tiền.
Sau này cho dù bố mẹ Hứa An Du không đồng ý, anh cũng sẽ không sống quá tệ.
Còn tôi… có lẽ sẽ nghỉ việc này, đi làm bảo vệ, hoặc vào xưởng.
Nói chung là tránh hết mọi cơ hội tiếp xúc với anh.
Hứa An Du rõ ràng không vui:
“Từ Tráng, tôi vì em mà bị thương, em định cứ vậy mà đi luôn sao?”
“Tôi…”
Anh không chịu buông:
“Em không định chăm sóc tôi cho đến khi tôi khỏi hẳn sao?”
Tôi do dự:
“Không hợp…”
Anh khó hiểu:
“Không hợp chỗ nào?”
Tôi thở dài một tiếng.
Rõ ràng khi Hứa An Du ở bên tôi trước đây… anh không phải như vậy.
Sao bây giờ lại trở nên không biết giữ khoảng cách đến thế?
Tôi ngẩng đầu, đối diện ánh mắt anh:
“Bạn trai anh sẽ để ý đấy.”
Hứa An Du khựng lại, ánh mắt nhìn tôi trở nên phức tạp:
“Người đó là em họ tôi.”
Im lặng một lúc, anh lại nói:
“Tôi không có bạn trai.”
Khoảnh khắc nghe được câu này… tôi vui.
Nhưng chỉ một lúc sau… lại không vui nổi nữa.
Tôi đâu phải không hiểu ý tứ trong lời anh.
Chỉ là… tôi không xứng.
Tôi dời ánh mắt, thu dọn hộp thuốc xong mới nói:
“Tôi còn phải đi làm, tôi tìm một hộ lý đến chăm sóc anh.”
Hứa An Du kéo tay áo tôi, không buông.
“Từ Tráng, tôi đã buông em một lần rồi… tôi sẽ không để em rời đi lần thứ hai.”
“Lần này là em chủ động xuất hiện trước mặt tôi. Vốn dĩ tôi đã quyết định buông xuống rồi… nhưng em lại cố tình xuất hiện, tôi sẽ không để em cứ thế rời đi.”
“Công việc à? Tôi cho em. Em chăm sóc sinh hoạt của tôi, mỗi tháng tôi trả em hai vạn tệ.”
Tôi vừa định từ chối, đã bị anh cắt ngang:
“Từ Tráng, nếu em không ở lại, tôi sẽ đi tìm em. Dù em trốn ở đâu… tôi cũng tìm được. Cho dù em quay về thôn, tôi cũng sẽ…”
Hơi thở tôi nghẹn lại.
Trong đầu lập tức hiện lên khuôn mặt trắng bệch, vô hồn của anh kiếp trước.
Không được.
Hứa An Du… tuyệt đối không thể quay về thôn.
Tôi siết chặt nắm tay, cuối cùng cũng buông xuôi kháng cự:
“Tôi sẽ chăm sóc anh. Nhưng chỉ đến khi anh khỏi hẳn… sau đó chúng ta đừng gặp lại nữa. Tôi cũng sẽ không bao giờ quay lại thôn Lân Thủy.”
5
Từ ngày đó, tôi bắt đầu chăm sóc sinh hoạt cho Hứa An Du.
Mỗi ngày đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp từng ngóc ngách trong nhà cho anh.
Chỉ là… đã một tháng trôi qua.
Vết thương của Hứa An Du… vẫn không thấy khỏi.
Tôi bảo anh đi bệnh viện kiểm tra, anh lại không chịu, chỉ nói vẫn còn đau, muốn tôi ở lại thêm vài ngày.
Cuối cùng tôi cũng nhận ra có gì đó không đúng.
Buổi tối, sau khi tắm xong, Hứa An Du lại sai tôi bôi thuốc cho anh.
0 Nhận xét