[Cùng Nhau Trải Qua Mùa Đông_] Chương 7

 Nhưng tôi không giấu được.

Còn để Hứa An Du tìm ra cách nắm thóp mình.

Từ khoảnh khắc này… mọi lời tàn nhẫn của tôi đều vô dụng.

Tôi cũng không thể thoát khỏi anh.

Thay vì để anh hết lần này đến lần khác làm hại bản thân để đạt được mục đích… chi bằng tôi trực tiếp đồng ý.

Dù sao, cuối cùng tôi cũng không thể thắng.

Chỉ khiến anh bị thương thêm.

Tôi đúng là đồ ngốc… đến giờ mới hiểu ra.

Hứa An Du từ trong lòng tôi ngẩng lên, ghé sát mặt tôi.

Môi anh dừng lại cách tôi nửa tấc, giọng mềm mại dụ dỗ:

“Vậy… em có thể hôn tôi một cái không?”

Tôi nuốt khan, đưa tay ấn đầu anh trở lại ngực mình, giọng khàn đi:

“Muộn rồi… mai anh còn phải đi làm.”

Ánh mắt đó của Hứa An Du… tuyệt đối không phải chỉ muốn một nụ hôn đơn giản.

Hôn một cái xong, anh chắc chắn sẽ dụ tôi hôn cái thứ hai, thứ ba… không dứt.

Hứa An Du coi tôi như đồ ngốc.

Anh nói:

“Chỉ hôn một cái thôi, không làm gì khác.”

Tôi thuận theo lời anh:

“Chỉ một cái, xong là ngủ.”

Hứa An Du có chút không hài lòng, nhưng vẫn gật đầu.

Tôi cúi xuống, chạm môi anh một cái rất nhanh.

Cơ thể Hứa An Du khẽ cứng lại, mờ mịt hỏi:

“Hết rồi?”

“Ừ.”

Tôi đắp chăn cho anh, vỗ nhẹ lưng:

“Ngủ đi.”

Hứa An Du không chịu bỏ cuộc:

“Ý tôi không phải kiểu này… tôi còn chưa cảm nhận được gì, không tính. Em hôn lại tôi.”

Anh đẩy tôi:

“Từ Tráng, đừng giả ngủ.”

“Từ Tráng!”

Tôi chậm rãi mở mắt, xoa đầu anh, thương lượng:

“Mai hôn được không? Giờ gần mười hai giờ rồi… anh không khỏe, không nên thức khuya.”

“Ngủ sớm đi… mai cho anh.”

Hứa An Du miễn cưỡng “ừ” một tiếng, rồi lại nói:

“Mai nhất định phải cho tôi.”

Tôi xoa mặt anh, nghiêm túc đáp:

“Được.”

8

Sáng hôm sau, tôi bị một ánh nhìn mãnh liệt đánh thức.

Hứa An Du không biết đã dậy từ lúc nào, nằm đè lên người tôi, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm.

Tôi đương nhiên biết anh muốn gì.

Tôi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh đánh răng.

Hứa An Du bám theo phía sau.

Vừa đặt cốc xuống, anh đã ôm lấy eo tôi từ phía sau, tay không an phận mà lần xuống bụng.

Thấy động tác của anh càng lúc càng quá đáng, tôi vội giữ tay anh lại, quay người kéo anh vào lòng.

“Đừng vội, tôi không quên.”

Nói xong, tôi cúi đầu chạm lên môi anh.

Tôi không dám hôn sâu, sợ khơi dậy ham muốn của anh.

Nhưng tôi quên mất…

Hứa An Du của hiện tại chưa từng trải qua những điều này.

Tôi vừa định rời ra, anh đã vội vàng tiến tới.

Tôi giữ vai anh, có chút khó nhịn mà đẩy ra:

“Không được, anh sắp trễ giờ làm rồi.”

Hứa An Du chẳng để ý:

“Tôi là ông chủ, muốn đi lúc nào thì đi.”

Tôi sững lại:

“Vậy trước đây anh dậy sớm như vậy là…”

Trên mặt Hứa An Du hiện lên vẻ chột dạ:

“Thì… để em thương tôi thôi mà.”

Thấy sắc mặt tôi không tốt, anh kéo tay áo tôi, cẩn thận nói:

“Ở công ty tôi có thể ngủ bù… đừng giận.”

Tôi đưa tay chạm lên mặt anh, dịu giọng:

“Tôi không giận anh.”

Tôi chỉ đang giận chính mình.

Giận vì sao không sớm nhận ra…

Hứa An Du không thể không có tôi.

Giận vì sao lại nghĩ vài lời lạnh nhạt… có thể khiến anh rút lui.

Ánh mắt Hứa An Du sáng lên.

Anh vòng tay qua cổ tôi, đầy mong đợi:

“Vậy… tiếp tục được không?”

Tôi siết chặt eo anh, yết hầu khẽ chuyển động.

Cuối cùng vẫn đưa tay chỉnh lại quần áo bị vò nhăn của anh, giọng khàn:

“ Không được… anh đi làm trước đi. Tối tôi mua về.”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘