[Cùng Nhau Trải Qua Mùa Đông_] Chương 8

 Hứa An Du đỏ bừng cả mặt, thấp giọng nói:

“Trong phòng tôi có.”

Ánh mắt tôi trầm xuống:

“Anh chuẩn bị từ khi nào?”

“Hôm em quay lại. Dù sao cũng là chuyện sớm muộn… nên tôi chuẩn bị trước, để lúc cần không thiếu.”

Thảo nào tối qua có một shipper giao đồ tới, Hứa An Du lén lút như làm chuyện mờ ám, cầm đồ xong liền chạy thẳng vào phòng.

Hóa ra là mua mấy thứ này.

Tôi xoa sau gáy anh, giọng khàn đi:

“Vậy cũng phải ăn cơm đã… ăn xong rồi chúng ta lại—”

Hứa An Du mím môi, nhìn phần ngực tôi lộ ra mà nuốt nước bọt:

“Mới sáu rưỡi thôi… tám giờ ăn sáng cũng không muộn.”

Anh đưa ngón tay móc vào thắt lưng tôi, giọng mềm xuống, kéo dài đầy dụ hoặc:

“Từ Tráng… cho tôi đi, tôi muốn.”

Hơi thở tôi lập tức nặng đi.

Tôi gần như mất kiểm soát, kéo anh vào lòng, hôn sâu, vừa hôn vừa dẫn anh về phòng.

Khoảnh khắc ngã xuống giường, tôi đã gần như không kìm được, hôn đến mức anh thở không ra hơi.

Anh đưa tay đẩy tôi, quay đầu tránh đi, thở gấp:

“Đừng… vội như vậy…”

Tôi giữ tay anh lại, nhẹ giọng dỗ dành:

“Được… nghe anh.”

Nói xong lại cúi xuống hôn tiếp.

Hồi nhỏ Hứa An Du không thích ăn cơm.

Mỗi lần chỉ ăn chút thức ăn là xong, như thể ăn chỉ để sống.

Sau khi ở bên tôi, tôi luôn dỗ anh ăn thêm vài miếng, nhưng anh vẫn qua loa ăn hai miếng rồi thôi.

Sau này tôi phát hiện… chỉ cần nói:

“Hôm nay ăn hết bát cơm này… tối chúng ta đi ngủ sớm.”

Hứa An Du sẽ ngoan ngoãn ăn hết, rồi ngồi trên giường chờ tôi với ánh mắt mong ngóng.

Từ đó, trên người anh mới có thêm chút da thịt.

Nhưng bây giờ… nhìn xương bả vai nhô rõ, từng chiếc xương sườn hiện lên theo từng nhịp thở, mũi tôi không khỏi cay xè.

Tôi chạm vào lưng anh.

Hứa An Du run lên.

Tôi cúi người ôm lấy anh, giọng đau lòng:

“Anh lại không chịu ăn cơm tử tế đúng không?”

Một tháng chăm sóc anh, tôi không thể nói thẳng những lời kia, chỉ có thể giả vờ mệt mỏi để anh thương mà ăn thêm.

Khoảng thời gian đó, anh rõ ràng đã có chút thịt.

Giờ lại gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.

Hứa An Du mơ hồ đáp:

“Không có mà…”

Không có cái gì chứ.

Tôi ghé sát tai anh, cắn nhẹ một cái như trừng phạt, rồi chậm rãi nói:

“Hứa An Du, nếu mỗi ngày anh ăn uống đàng hoàng… anh muốn gì tôi cũng chiều, cái gì cũng nghe anh.”

“Thật không?”

Anh quay đầu, không dám tin nhìn tôi, do dự hỏi:

“Cái gì cũng được sao?”

“Cái gì cũng được.”

Tôi hôn lên mí mắt anh, giọng nghiêm túc.

“Được… tôi sẽ ăn cơm đầy đủ. Em không được nuốt lời.”

“Ừm, không nuốt lời.”

9

Tôi để lại từng dấu đỏ trên lưng anh, rồi đưa tay xuống tháo thắt lưng.

Không lâu sau, tôi cảm nhận cơ thể anh cứng lại.

Tôi tưởng anh là lần đầu nên căng thẳng.

Nhưng một lúc sau, sắc đỏ vì cảm xúc trên người anh lại nhanh chóng rút đi.

Tôi lập tức nhận ra có gì đó không ổn, vội lật anh lại.

Hốc mắt Hứa An Du đỏ lên.

Anh cắn môi dưới đến trắng bệch.

“Sao vậy? Tôi làm anh đau à?”

Tôi nhẹ nhàng hỏi.

Hứa An Du tránh ánh mắt tôi.

Rất lâu sau mới nói:

“Từ Tráng… sao em lại thành thạo như vậy? Em có phải đã từng với người khác…”

Anh không nói hết.

Tôi cũng không muốn nghe hết.

Từ đầu đến cuối, tôi chỉ có mình anh.

Còn “thành thạo”… đều là do anh dạy tôi.

Tôi nhớ kiếp trước.

Sau khi chúng tôi ở bên nhau, ngủ chung một giường, không tránh khỏi những lúc vượt giới hạn.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘