[Cùng Nhau Trải Qua Mùa Đông_] Chương 9

 Có lần tôi không nhịn được, đè anh xuống hôn.

Hôn rất lâu… nhưng lại không biết làm tiếp thế nào.

Hứa An Du ở dưới thân tôi, khó chịu mà cựa quậy.

Tôi ngượng ngùng nói:

“Tôi không biết… hay mai tôi tìm hiểu thử?”

Hứa An Du lập tức lắc đầu:

“Không được… em không được xem người khác.”

Anh nắm tay tôi, quay mặt đi, mặt đỏ đến mức như muốn nhỏ máu:

“Tôi dạy em.”

Rồi anh tự tay chỉ cho tôi từng chút.

Khi đó tôi còn ghen:

“Sao anh lại biết nhiều vậy?”

Hứa An Du gõ nhẹ lên đầu tôi:

“Nghĩ gì thế… tôi chỉ là biết lý thuyết thôi.”

Chúng tôi… vốn giống nhau.

Đều có tính chiếm hữu cao.

Đều hay ghen.

Tôi ôm anh chặt hơn, trán chạm trán anh, suy nghĩ một lúc mới nói:

“Tôi mơ thấy.”

Ngừng một chút, rồi bổ sung:

“Với anh...”

Có lẽ anh tin.

Phản ứng của cơ thể anh nói rõ… anh rất thích câu trả lời này.

Anh khẽ ho, giọng mang chút ý “tính sổ”:

“Vậy mà trước đó còn nói không thích đàn ông… còn đẩy tôi ra. Thế mà tối lại mơ mấy chuyện này.”

Tôi vắt óc giải thích:

“Là vì tôi thấy mình không xứng với anh… nên không muốn làm lỡ anh.”

Sợ nói nhiều sai nhiều, tôi vội chuyển chủ đề:

“Còn anh thì sao? Bao nhiêu người tốt như vậy không chọn… lại cứ muốn dây dưa với tôi. Tôi có gì tốt?”

Câu này, kiếp trước tôi cũng từng hỏi.

Khi đó anh nói… tôi thật thà, đơn giản, nhìn là thấy thích.

Nhưng bây giờ… tôi đâu còn đơn thuần như trước.

Trải qua quá nhiều chuyện… tôi cũng không còn là tôi của ngày xưa.

Tôi cũng muốn biết— lần này, anh sẽ trả lời thế nào.

Hứa An Du khẽ nói:

“Thật ra… cũng vì một giấc mơ.”

Tôi có chút ngạc nhiên:

“Mơ gì?”

“Trong mơ, chúng ta ở bên nhau… sống ở thôn Lân Thủy.”

“Em trồng rau, tôi ở bên phụ giúp.”

“Em nấu cơm, tôi quạt cho em.”

“Tối đến, chúng ta cùng ngồi ngoài sân, ngắm sao, nghe hàng xóm tán chuyện…”

Nghe đến ba chữ “thôn Lân Thủy”, tôi bỗng mở to mắt.

Tim đập điên cuồng vì sợ hãi.

Nhiệt độ quanh người như rơi xuống đáy băng, cái lạnh thấu xương ập đến bao trùm lấy tôi.

Tôi gần như mất kiểm soát, nắm chặt vai Hứa An Du, cổ họng nghẹn lại:

“Còn gì nữa không? Anh còn mơ thấy gì khác không?”

Hứa An Du bị tôi làm cho giật mình, ngơ ngác lắc đầu:

“Không… Từ Tráng, em sao vậy?”

Lúc này tôi mới nhận ra mình quá kích động.

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại, đưa tay xoa nhẹ mặt anh trấn an:

“Không có gì… xin lỗi, dọa anh rồi.”

Nếu có thể… tôi hy vọng Hứa An Du mãi mãi đừng nhớ lại những chuyện đó.

Tôi đã đau khổ như vậy… huống hồ là người trực tiếp trải qua tất cả như anh.

Tôi ôm chặt lấy anh, giọng khàn đặc:

“An Du… anh hứa với tôi một chuyện được không?”

Anh hỏi:

“Chuyện gì?”

“Đừng bao giờ quay về thôn Lân Thủy.”

Có lẽ trạng thái của tôi quá bất thường, Hứa An Du không hỏi thêm, lập tức gật đầu:

“Được, tôi không đi.”

10

Sau ngày đó, tôi bắt đầu đi khắp các ngôi chùa cầu phúc.

Chỉ mong ông trời nghe thấy lời cầu nguyện của tôi… đừng bao giờ để Hứa An Du nhớ lại đoạn ký ức đau đớn kia.

Trên người anh, tôi treo đủ loại bùa hộ mệnh và dây đỏ.

Cho đến một ngày, trên đường về nhà, tôi gặp một thầy bói.

Ông nhìn tôi, đột nhiên lên tiếng:

“Những thứ đó… thừa thãi rồi. Cậu ấy sẽ không bao giờ nhớ lại.”

Tôi như vớ được cọng rơm cứu mạng, lập tức cung kính ngồi xuống đối diện:

“Những lời thầy nói… là thật sao?”

Ánh mắt ông tĩnh lặng như nước:

“Nhưng cậu… sẽ phải chịu báo ứng.”

“Cậu đã thiết kế giết hại mười chín người đàn ông trong thôn Lân Thủy, thủ đoạn tàn nhẫn. Trời cao phẫn nộ, quyết định để cậu trả xong nợ tình… rồi xuống mười tám tầng địa ngục, chịu lửa thiêu bốn mươi chín ngày mới được luân hồi.”

Tim tôi chùng xuống.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘