[Dấu Ấn Bị Xóa Bỏ_] Chương 6

 Tôi nhận lấy, bước theo đàn cừu dạo trên thảo nguyên.

Một lúc sau, Quan Thịnh cưỡi ngựa đến bên cạnh, khẽ cúi người đưa tay về phía tôi:

“Em có muốn leo lên không?.”

“Em mà đi rồi, lỡ mất cừu thì sao?”

Anh hơi cong mắt, cười rất nhẹ nhưng chân thành:

“Yên tâm, cả thảo nguyên này là của anh, không ai cướp nổi đâu.”

Tôi ngẫm nghĩ một chút, rồi đặt tay vào lòng bàn tay anh.

Quan Thịnh dùng lực kéo tôi lên ngựa, vòng tay ôm trọn lấy tôi vào trong lồng ngực rắn chắc ấy của anh.

Cơ thể tôi khẽ siết lại theo bản năng.

“Thả lỏng đi. Có ngã xuống, anh làm đệm cho em”

Gió rít bên tai, mát lạnh mà dễ chịu.

Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận màn sương u ám trong tim đang dần tan biến theo từng cơn gió.

“Quan Thịnh… cảm ơn anh.”

Cảm ơn anh đã dịu dàng, mà không hứa hẹn.

Cảm ơn anh vì đã dỗ dành một người đầy thương tích như em, một cách chân thành nhất.

Một tháng sau, tôi bước vào kỳ phát tình đầu tiên kể từ khi làm phẫu thuật tuyến pheromone.

Cơn nhiệt nóng ran trào lên dữ dội như lửa cháy lan khắp cơ thể, hương trúc quanh quẩn trong phòng đặc quánh đến nghẹt thở.

Tôi run rẩy lục tìm ngăn kéo, tay cứng đờ tìm thuốc ức chế.

Nhưng thuốc ức chế hoàn toàn không thể khống chế được cơn sốt đang bùng cháy như dã thú cuồng loạn trong người tôi.

Sau gáy đau nhức từng đợt như kim đâm, dày đặc và nhói buốt.

Tôi như một con sông đã cạn nước, bị mặt trời thiêu đốt đến khô khốc, chỉ còn lại cơ thể trống rỗng và khát khao.

Quan Thịnh dường như nhận ra điều bất thường:

“Trường Ninh? Em sao vậy?”

Tôi chỉ đáp lại bằng tiếng rên rỉ đầy đau đớn.

Anh lập tức xoay người, dùng chìa khoá dự phòng mở cửa bước vào.

Thấy lọ thuốc lăn lóc dưới đất, Quan Thịnh cúi người nhặt lên, cau mày nói:

“Anh đưa em đến bệnh viện.”

Tôi bị cơn nhiệt hành hạ đến choáng váng, ý thức mơ hồ, đưa tay kéo lấy tay anh, giọng khẩn cầu đến thảm thiết:

“Cho em… xin chút pheromone của anh thôi cũng được. Một chút thôi… em đau quá…”

Hương rượu rum và hương trúc từng bị xóa giờ lại va chạm loạn xạ bên trong tuyến thể, cào xé tôi từ trong ra ngoài.

Tôi bật khóc nức nở, những giọt nước mắt to như hạt đậu cứ thế tuôn trào.

Ngay khi hương cỏ xanh nhạt tỏa ra, mùi trúc liền dịu lại, ngoan ngoãn quấn lấy mùi hương ấy.

Quan Thịnh không nói gì, chỉ kiên nhẫn toả pheromone ra dỗ dành tôi.

Tôi nắm chặt lấy ga giường, cuộn người lại như một con thú nhỏ bất lực, toàn thân run rẩy không kiểm soát.

Quan Thịnh vòng qua chăn ôm tôi vào lòng, tay vỗ nhẹ lên lưng như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Một lúc sau, hương rượu rum cuối cùng cũng bị mùi cỏ xanh xua tan sạch sẽ.

Quan Thịnh nhẹ nhàng vươn tay định gỡ miếng dán sau cổ tôi.

Tôi hoảng sợ giật người tránh đi, ánh mắt đầy phòng bị.

Ký ức về lần phẫu thuật đau đớn đến tận xương tuỷ khiến tôi vẫn chưa thể vượt qua.

Tôi sợ. Rất sợ.

Quan Thịnh thì thầm, giọng trầm thấp dịu dàng:

“Đừng sợ, tôi sẽ không làm tổn thương em.”

Trong suốt kỳ phát tình, Quan Thịnh luôn ở bên chăm sóc tôi.

Chỉ cần tôi nói đau, anh sẽ lặng lẽ toả ra pheromone trấn an.

Ngoài điều đó ra, anh không hề vượt qua giới hạn.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘