1
Thế giới này, chỉ cần nói dối là sẽ thổ huyết.
Nhưng hình như Bùi Chấp vẫn chưa biết điều đó.
Lúc này hắn vừa “đ*t m*”, vừa phun máu.
“Quả nhiên gặp cậu là chẳng có chuyện gì tốt, tôi phải tránh xa cậu ra!”
Tôi: “Ờ.”
Thái độ thờ ơ của tôi khiến Bùi Chấp cực kỳ khó chịu, hắn vươn tay kéo miệng tôi:
“Má nó, sao cậu không nôn ra máu, sao chỉ có mình tôi nôn? Có phải trước khi xuyên vào cậu đã đầu độc tôi không?”
Lực hắn không lớn, nhưng bị kéo miệng ra như vậy vẫn khiến tôi khó chịu.
Tôi ngửa đầu ra sau, tránh tay hắn.
“Đầu độc cậu, tôi được lợi gì?”
Bùi Chấp: “Ai mà biết, biết đâu cậu không muốn nhìn thấy tôi, muốn đầu độc chết tôi cho xong.”
Câu này không thổ huyết, xem ra đúng là hắn nghĩ vậy thật.
Tuy giữa tôi và hắn có chút khúc mắc, nhưng cũng chưa đến mức muốn giết hắn.
Tôi giơ tay vỗ vỗ mặt hắn:
“Cậu có biết, bây giờ trông cậu giống hệt một con chó điên thích cắn người không?”
2
Bùi Chấp cứng đờ trong chớp mắt, sau đó hung dữ nói:
“Cậu mới là chó điên! Dùng từ đó để nói tôi, quả nhiên cậu rất ghét tôi!”
Tôi nhìn máu nơi khóe môi hắn, bất ngờ hỏi:
“Thật sự ghét tôi à?”
Bùi Chấp vừa “phi phi phi” vừa đáp:
“Không ghét cậu thì chẳng lẽ tôi lại thích cậu à?”
Lại thêm một ngụm má/u trào ra.
Tôi: “……”
Cái tên luôn đối chọi gay gắt với tôi… hình như trong lòng lại thích tôi.
Phải xử lý thế nào đây, cứu với.
3
Bùi Chấp định đi tìm bệnh viện kiểm tra, nhưng hai chúng tôi lật tung túi ra chỉ moi được đúng năm tệ.
Ngay cả tiền đăng ký khám cũng không đủ.
Bùi Chấp vẻ mặt bi thương:
“Chết tiệt, đừng nói khám bệnh, tối nay chúng ta ngủ ở đâu còn là vấn đề.”
Tôi: “Tìm cái gầm cầu, chen chúc qua đêm?”
Bùi Chấp như bị dẫm phải đuôi:
“Ai muốn chen với cậu! Sao cậu lại lẳng lơ thế, ai cũng dám rủ ngủ cùng à?”
Tôi: “……”
Sống từng này tuổi, lần đầu bị nói là lẳng lơ.
Hơn nữa chen trong cái gầm cầu gió lùa tứ phía thì làm được cái gì chứ?
Tên này, nhạy cảm quá rồi!
Tôi nghiến răng:
“Cậu thật sự không muốn chen gầm cầu với tôi? Không muốn ở cùng tôi?”
Bùi Chấp kiên quyết: “Đương nhiên là không muốn!”
Ngay sau đó, khóe môi trào ra một ngụm má/u.
Bùi Chấp: “……”
Tôi: Hả hê thật, cậu còn dám lắm mồm.
Ở thế giới này, chỉnh cậu dễ như chơi.
Bụng réo ầm ầm, tôi liếc tờ năm tệ trong tay hắn.
“Đói rồi, kiếm gì ăn tối đi?”
4
Bùi Chấp mua một cái bánh bao thịt, bốn cái màn thầu, hết ba tệ.
Còn dùng mồm mép ngọt xớt gọi “chị ơi chị à” xin được hai cốc nước ấm.
Hắn có chút ngượng ngùng đưa bánh bao cho tôi:
“Cậu ăn đi.”
Rồi lại vội chữa cháy:
“Tôi không phải quan tâm cậu đâu nhé, chỉ là trong thế giới này tôi chỉ quen mỗi cậu. Cậu mà suy dinh dưỡng chết mất thì tôi phải làm sao?”
Miệng nói không quan tâm, khóe môi lại không ngừng chảy máu.
Bùi Chấp ôm ngực:
“Kỳ quái thật, sao cảm giác cái bệnh này cứ nói chuyện là nôn máu? Chẳng lẽ không được nói chuyện?”
Tôi lặng lẽ gặm bánh bao, không đáp.
Bùi Chấp rất sĩ diện, nếu giờ tôi nói cho hắn biết sự thật…
Biết mình lộ chuyện thích tôi, chắc chắn hắn sẽ nổ tung.
Tôi nhìn cái bánh bao trong tay, rồi nhìn mấy cái màn thầu khô khốc của hắn, hiếm khi nổi lòng tốt.
Thôi, ngày mai ăn gì còn chưa biết, tạm thời đừng để hắn khó chịu.
Bùi Chấp: “Gầm cầu thứ hai bên kia thế nào?”
Hỏi tôi xong lại tự lẩm bẩm:
“Không được, cảm giác hơi nguy hiểm, hay là cái đầu tiên? Mà cái đầu tiên cũng không ổn, gần mặt nước quá.”
Miệng nói không muốn, mà thực ra đã lén chọn chỗ rồi đúng không!
0 Nhận xét