[Giang Trì, Đồ Đáng Ghét_] Chương 2

 5

Buổi tối không chen gầm cầu, chúng tôi tìm được một trung tâm thương mại mở 24 giờ.

Bùi Chấp ngồi trên ghế nằm, trông có vẻ u oán.

Tôi cạn lời: “Ở đây còn có điều hòa, không tốt hơn gầm cầu gió lùa à?”

Hắn quay đầu đi, không nói.

Tôi: “Hay cậu muốn ở gầm cầu là để gần gũi với tôi?”

Bùi Chấp quay lại trừng tôi.

Hiện tại hắn tin chắc rằng không nói thì sẽ không nôn máu, nên im thin thít, cùng lắm dùng ánh mắt “đâm” tôi.

Tôi thấy buồn cười, cố ý ghé sát trêu hắn:

“Sao không nói gì? Không thích nói chuyện à? Không thích nói chuyện, vậy thích cái gì? Để tôi đoán nhé… không phải là thích tôi đấy chứ?”

Bùi Chấp nhịn không nổi nữa:

“Giang Trì tôi đ*t mẹ cậu, cậu bị thần kinh à? Tôi đâu phải gay, sao lại thích cậu!”

Tôi đưa tay sờ vành tai đang dần đỏ lên của hắn, tặc lưỡi:

“Không thích thì không thích, chửi tổ tông tôi làm gì.”

Tiện tay lau vết máu ở khóe miệng hắn, rồi quệt lên quần hắn.

Bùi Chấp giật mình lùi ra sau, che hạ bộ:

“Giang Trì, cậu đúng là không biết xấu hổ! Ai dạy cậu sờ đùi đàn ông hả!”

Tôi: “Máu này không lau lên quần đen của cậu, chẳng lẽ lau lên áo sơ mi trắng?”

Bùi Chấp cứng họng, khô khốc nói:

“Tóm lại là không được… không được sờ tôi…”

6

Trong trung tâm có một quầy đồ ăn chín đang tuyển người.

Thông báo ghi rõ bao ăn bao ở.

Sáng sớm vừa mở cửa, Bùi Chấp đã kéo tôi đi xin việc.

Nhờ cái miệng ba tấc không nát của hắn, ông chủ và bà chủ đều đồng ý nhận chúng tôi.

“Vừa hay tôi với vợ không biết ăn nói, hai cậu miệng ngọt, phụ trách thu ngân với quảng bá.”

Thu ngân tôi từng làm khi học năm nhất, quen tay rồi, không khó.

Bùi Chấp mỗi ngày đi dạo một vòng trong trung tâm, quảng cáo, cho khách thử đồ ăn để kéo khách.

Một ngày hai người kiếm được tổng cộng ba trăm tệ.

Bùi Chấp lo lắng, lần đầu tiên chủ động bàn bạc với tôi:

“Giang Trì, tiền công ba ngày đầu của cậu có thể đưa tôi trước không? Tôi muốn gom chín trăm tệ đi bệnh viện kiểm tra. Ở đây lại không có bảo hiểm, cái tật nôn máu này cũng không biết tốn bao nhiêu.”

7

Ông chủ sắp xếp cho tôi và Bùi Chấp ở cùng một phòng.

Trong phòng ngoài hai cái giường và hai cái tủ ra… chẳng có gì cả.

Nhưng tôi với Bùi Chấp cũng chẳng có hành lý gì.

Nếu không có đồng phục để mặc thì đến quần áo thay cũng không có.

Bùi Chấp thấy tôi tắm xong, mặc chiếc áo thun vừa phơi khô, do dự một lúc rồi nói:

“Hay là… vẫn nên mua cho cậu một bộ quần áo trước đi. Trong ký túc xá, cậu là người sạch sẽ nhất, trời nóng lên là một ngày phải thay hai ba lần.”

Tôi nhướng mày: “Đối xử tốt với tôi thế à?”

Bản thân hắn nôn máu đến sắp chết, vậy mà vẫn nghĩ đến chuyện mua đồ cho tôi, nói không cảm động thì là giả.

Trước đây chỉ biết hắn miệng cứng lòng mềm, không biết hắn thích tôi.

Bây giờ biết rồi, những chuyện từng bị tôi bỏ qua, lại như măng mọc sau mưa, lần lượt hiện lên.

Tôi thở dài trong lòng, điều chỉnh lại tâm trạng:

“Tôi không sao, có điều kiện thì mới cầu kỳ.”

Giống như kén ăn, có cái để ăn thì mới chọn, không có thì dù không thích cũng phải nhăn mặt nuốt xuống.

Bùi Chấp nghiến răng: “Không được, vẫn phải mua quần áo cho cậu trước.”

“Dù sao cũng chỉ chờ thêm một ngày, mua đồ rẻ chút là có thể mua cho cậu mấy bộ rồi.”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘