Tôi: “Cậu có phải… quan tâm tôi quá không?”
Bùi Chấp: “Không có đâu, tiền này cũng có phần của cậu, cậu lấy đi mua quần áo là chuyện đương nhiên. Tôi đâu có quan tâm cậu, tôi là sợ cậu khó chịu rồi trút giận lên khách.”
Nhìn máu nơi khóe môi cậu ta, tôi hỏi ngược lại:
“Thật à?”
Bùi Chấp: “Đương nhiên. Đệt, tôi không thể nói chuyện với cậu nữa rồi, vừa nói thêm mấy câu là lại nôn máu.”
8
Vì lạ giường, tôi lăn qua lăn lại mãi không ngủ được, chiếc giường kêu cót két.
Bùi Chấp nằm bên cạnh nghe một lúc, theo thói quen lại bắt đầu cà khịa:
“Giang Trì, cậu không phải có cái gì gọi là ‘a bối bối’ đấy chứ? Lớn thế rồi mà vẫn phải ôm gấu bông mới ngủ được à?”
Ở ký túc xá trước đây, trước khi ngủ tôi với hắn cũng phải cãi nhau vài câu, quen rồi.
Tôi cười khẩy:
“Bùi Chấp, đừng nói tôi, còn cậu thì sao? Tối nào trước khi ngủ cũng phải cãi nhau với tôi, không phải coi tôi là ‘a bối bối’ của cậu đấy chứ? Kiểu không nghe tiếng tôi là không ngủ được?”
Bùi Chấp ho nhẹ một tiếng, vội phủ nhận:
“Sao có thể! Ai thèm nghe giọng cậu, nghe một câu là tôi ác mộng cả đêm. Cậu tự luyến vừa thôi!”
Nói xong, hắn rút giấy lau miệng, rên rỉ đau khổ:
“Giang Trì, đừng mắng tôi nữa hu hu, tôi lại nôn máu rồi.”
Tôi bất lực:
“Tôi mắng cậu lúc nào?”
Có lẽ hắn thật sự tủi thân, dưới ánh đèn đường hắt vào từ bên ngoài, tôi lại thấy mắt hắn đỏ lên.
Tôi bật dậy, xuống giường, đi đến bên giường hắn, ngồi xổm xuống:
“Thật sự khóc à? Để tôi xem nào.”
Bùi Chấp giơ tay che mắt, giọng khàn đi:
“Giang Trì, nếu tôi chết ở thế giới này… cậu có nhớ tôi không?”
Giọng hắn không còn lười biếng như trước, lộ ra vài phần yếu ớt mong manh.
Hắn buông tay, nhìn tôi, ánh mắt hơi tối lại, nụ cười chua chát không chạm đến đáy mắt:
“Cậu ghét tôi như vậy… chắc là không muốn nhớ đến tôi đâu.”
Tim tôi như bị thứ gì đó đập mạnh, chua xót đến khó chịu.
Tôi đè nén cảm giác ấy, chậm rãi nói:
“Bùi Chấp, cậu có biết không, ở thế giới này… nói dối mới bị nôn máu.”
Bùi Chấp: “ Là ý gì?”
Tôi nhìn hắn, từ tốn nói:
“Ý là, những lời trước đó cậu nói ghét tôi, không thích tôi… đều là nói dối, nên mới nôn máu.”
Bùi Chấp: “……?”
Tôi chọc nhẹ vào trán hắn, nói thẳng:
“Cậu thích tôi, đúng không?”
Bùi Chấp: “!”
9
Bùi Chấp im lặng rất lâu, kiên quyết cho rằng tôi đang lừa hắn.
“Không thể nào! Đây đúng là lời bịa đặt vô lý!
Tôi chưa từng nghe thiết lập kỳ quái như vậy!”
Hắn nói rất chắc, nhưng tai lại đỏ bừng.
Tôi cạn lời:
“Chúng ta còn có thể xuyên không cùng nhau, chuyện đó còn xảy ra được, vậy mà cái thiết lập nói dối sẽ nôn máu lại không thể à?”
Ánh mắt hắn lảng tránh:
“Vậy tôi cũng không phải vì nói dối mà nôn máu, chắc chắn là tôi bị bệnh. Tôi là trai thẳng, không thể thích cậu.”
Tôi trơ mắt nhìn hắn cố nuốt ngụm máu vừa trào lên khóe môi xuống.
“Ừ… tùy cậu vậy.”
Cứ mạnh miệng đi.
Bùi Chấp ngoài mặt giả vờ không quan tâm, nhưng thực ra mỗi đêm tôi đều nghe thấy hắn một mình lẩm bẩm, rồi đau đớn nôn máu.
Hắn không chịu tin, lại đi bệnh viện kiểm tra lần nữa.
Có lẽ chẩn đoán của bác sĩ đã chứng thực lời tôi nói, tối nay lúc hắn trở về, sắc mặt xám xịt như tro tàn.
Nhìn thấy tôi bước vào phòng, hắn lập tức lấy lại tinh thần, giả vờ như không có chuyện gì.
Tôi cũng không vạch trần hắn, chỉ truyền đạt lời của ông chủ:
0 Nhận xét