“Chú Lý nói mai có hoạt động kỷ niệm, cậu không cần đi kéo khách nữa, đứng trước cửa làm lễ tân là được.”
Bùi Chấp ừ một tiếng, miệng không nói, nhưng mắt vẫn dán vào tôi.
Tôi ném quần áo vào mặt hắn:
“Đừng nhìn nữa, gấp quần áo đi, tôi đi nấu cơm.”
Nếu không phải đồ hắn nấu thật sự không nuốt nổi, tôi đã giao luôn việc nấu ăn cho hắn rồi.
Dù sao ngày nào hắn cũng tràn đầy năng lượng như chó vậy, không cho hắn vận động là không được.
Ban ngày không tiêu hao hết, ban đêm hắn sẽ giày vò người khác.
Bùi Chấp gấp quần áo xong, hí hửng chạy vào bếp:
“Hôm nay chú Lý không bao ăn à?”
10
Tôi khựng lại một chút, đáp:
“Ừ, cửa hàng bận.”
Thực ra cửa hàng bận thật, nhưng cũng không đến mức không có cái ăn.
Chỉ là nghĩ tên này miệng cứng, sợ hắn ngại ngùng, nên tôi mới mua ít đồ về nấu, muốn làm dịu quan hệ.
Bây giờ nhìn hắn đứng bên cạnh, nước miếng suýt chảy ra…
Tôi thở dài trong lòng.
Quả nhiên, vẫn là tôi lo quá rồi, tên này khả năng tự điều chỉnh cực tốt.
Nói thật, đồ tôi nấu cũng không quá ngon.
Nhưng mấy ngày xuyên đến đây, ngày nào cũng ăn mấy món ở tiệm đồ chín, sớm đã ngán đến chịu không nổi.
Hôm nay xào vài món rau xanh, nhìn màu xanh mướt cũng thấy dễ chịu.
Bùi Chấp ăn rất vui vẻ, hiếm khi không cãi cố:
“Ngon, thích ăn, sau này muốn ăn mỗi ngày.”
Sau đó tự giác đi rửa bát.
Tôi nhẹ nhõm hẳn, cầm quần áo đi tắm.
Bùi Chấp mua cho tôi một bộ đồ ngủ và hai chiếc áo thun.
Tôi lười cởi cúc, trực tiếp chui đầu vào mặc, ngửi thấy mùi nước giặt thoang thoảng trên bộ đồ ngủ.
Quần áo được phơi dưới nắng khô ráo, sau khi dính chút hơi ẩm trong phòng tắm lại mềm đi, mặc lên người rất thoải mái.
Vừa đẩy cửa bước ra, ánh mắt Bùi Chấp như gắn định vị, lập tức khóa chặt vào tôi.
Bước chân tôi khựng lại một nhịp:
“Sao vậy? Tôi mặc có gì không ổn à?”
11
Bùi Chấp lúng túng dời mắt đi:
“Không… mặc rất ổn.”
Nói xong, hắn lại thêm một câu:
“Đẹp.”
Tôi: “?”
Bùi Chấp: “Ý tôi là… cậu mặc cái này, đẹp.”
Tôi cong môi cười:
“Cậu thấy không, lúc cậu nói chuyện đàng hoàng, vẫn khiến người ta khá thích đấy.”
Bùi Chấp mím môi, hỏi:
“Vậy… có khiến cậu thích không?”
Tôi gật đầu:
“Thích chứ, khen tôi thì sao tôi không thích được.”
Thấy tôi không trả lời thẳng, ánh mắt hắn dần tối xuống.
Hắn không nói gì, cầm quần áo đi tắm.
Chú Lý phát cho tôi với Bùi Chấp điện thoại làm việc, dùng chẳng khác gì điện thoại bình thường.
Chỉ là chắc do giá rẻ, bộ nhớ lại nhỏ, nên rất hay bị lag.
Hai đứa tôi sẽ định kỳ dọn bộ nhớ.
Ai rảnh thì người đó dọn, dù sao cũng là máy công việc, chẳng có gì gọi là riêng tư.
Tôi vừa cầm điện thoại của Bùi Chấp lên, liền nhảy ra hai tin nhắn.
“Bùi ca, mai em có thể mời anh đi ăn không?
Ngay tại quán của anh thôi, sẽ không làm lỡ thời gian của anh đâu.”
Tôi đang định cảm thán một câu “đào hoa ghê”, thì nhìn thấy ghi chú của Bùi Chấp dành cho người này:
“Trả giá con gà quay 2 cân bớt 5 tệ, khó dây.”
Tôi: “……”
Dọn bộ nhớ xong, Bùi Chấp cũng tắm xong bước ra.
Thấy tôi nhìn, hắn nắm vạt áo, có chút không tự nhiên.
Tôi nhìn kỹ, cảm thấy bộ đồ trên người hắn có hơi quen mắt.
Bùi Chấp vội giải thích:
“Đồ ngủ này mua khuyến mãi mua một tặng một, không phải tôi muốn mua đồ đôi…”
Nói được một nửa, hắn tự ngậm miệng lại.
Nghe là biết câu này nửa thật nửa giả.
0 Nhận xét