Bùi Chấp nhắm mắt, có chút tự bỏ cuộc:
“Thôi, không nói nữa. Cũng muộn rồi, ngủ đi.”
12
Mới tám giờ, ngủ cái gì mà ngủ.
Tôi nhắc hắn xem tin nhắn:
“Đào hoa ghê nha, Bùi ca.”
Bùi Chấp lập tức đỏ mặt:
“Cậu gọi linh tinh cái gì đấy?”
Phản ứng lớn vậy? Cũng thú vị thật.
Tôi tặc lưỡi:
“Nhìn cậu kìa, lại cuống lên rồi. Tôi chỉ học theo cách gọi của người ta thôi, không tin thì xem điện thoại đi.”
Bùi Chấp bán tín bán nghi cúi đầu xem.
Sau khi nhìn rõ tin nhắn, hắn lại có chút mất mát.
Tôi nhìn thấy, trong lòng cảm thấy tiền đồ thật là… tiêu rồi.
Một người đang yên đang lành, rốt cuộc từ lúc nào cong vậy?
Thích ai không thích, lại đi thích tôi?
Bùi Chấp thấy tôi nhìn chằm chằm, có chút nổi da gà:
“Có gì thì nói, đừng nhìn tôi như thế.”
Tôi vò đầu, lần đầu tiên nghiêm túc đối diện vấn đề này, đột nhiên thấy hơi khó xử:
“Bùi Chấp, cậu không phải bị hội chứng Stockholm đấy chứ?”
Bùi Chấp cạn lời, vừa trả lời tin nhắn vừa đáp:
“Muốn cãi nhau thì nói thẳng, đừng vòng vo mắng tôi.”
Tôi càng nhìn càng thấy giống:
“Nếu cậu không bị cái đó, sao lại có thể thích tôi chứ?”
Thích cái kiểu ngày nào cũng cãi nhau với tôi à?
Từ hồi năm nhất, lúc nhập học là hai đứa đã không hợp rồi, một ngày cãi nhỏ, ba ngày cãi to.
Thích tôi vì cái gì? Vì tôi chửi người không dùng từ bậy mà vẫn châm chọc đầy sát thương?
Hay là thích tôi đá cậu đau, như mát-xa chân toàn thân?
Vừa nhắc đến “thích”, Bùi Chấp lập tức xù lông:
“Ai thích cậu chứ! Tôi đã nói rồi, tôi không thích cậu, tôi là bị bệnh nên mới nôn máu!”
Nhìn máu nơi khóe môi hắn, tôi thong thả nói:
“Ồ, lại phát bệnh à?”
Bùi Chấp nghẹn một hơi, lên không được mà xuống cũng không xong:
“Giang Trì, cậu không chọc tôi tức chết thì không vui đúng không?”
Tôi lắc đầu, giọng đầy “đau thương”:
“Sao lại muốn chọc cậu chết chứ, trong thế giới này tôi chỉ quen mỗi cậu thôi mà.”
13
Bùi Chấp nhất quyết cho rằng mình bị bệnh.
Hắn nói:
“Cái bệnh này của tôi không chịu được tức giận.
Sau này cậu đừng nhắc mấy chuyện thích hay không thích nữa, vừa nghe là tôi bốc hỏa công tâm.”
Tôi: “Ờ.”
Bùi Chấp từ chối lời mời của “gà quay hai cân”.
Nhưng người ta nhất quyết đến, mở cửa làm ăn thì không thể đuổi khách.
Đến trưa, tôi đứng ngóng cổ.
Hy vọng sẽ tới một cô gái dễ thương, kéo xu hướng của Bùi Chấp trở lại “đường thẳng”.
Nhưng chờ mãi chờ mãi… chỉ thấy một gã đàn ông râu quai nón lực lưỡng.
Gã kéo Bùi Chấp đang bưng đồ ăn, cười e lệ:
“Bùi ca, anh ngồi xuống ăn cùng người ta đi mà.
Nếu anh ăn cùng, người ta sẽ gọi thêm một con gà quay nữa, tính vào doanh thu của anh đó~”
Bùi Chấp mặt đơ ra, mở miệng là mắng:
“Thần kinh à? Gà quay có hơn hai chục tệ thôi.
Còn doanh thu, tưởng đang vào hội sở cao cấp gọi trai gọi rượu chắc?”
Gã kia tủi thân rụt tay lại:
“Bùi ca, đừng hung dữ vậy mà, hôm nay người ta đến là tìm anh đó.”
Bùi Chấp lạnh lùng:
“Tôi bảo cậu đến tìm tôi à?”
Gã râu quai nón “ư ử”:
“ Bùi cả, em biết anh là khẩu thị tâm phi. Ngay từ cái nhìn đầu tiên em đã biết chúng ta là cùng một kiểu người, em thật lòng thích anh.”
Hắn cầm con gà quay trên bàn, đưa cho Bùi Chấp:
“ Bùi ca, chúng ta ở bên nhau đi.”
Tỏ tình không tặng hoa, lại tặng xương gà đã ăn dở — đây là lần đầu tôi thấy.
Tôi nhịn rồi nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được, bật cười ngay tại quầy thu ngân.
0 Nhận xét