[Giang Trì, Đồ Đáng Ghét_] Chương 7

 Chú Lý vừa đi, Bùi Chấp lập tức kéo tôi ra quán ven đường, gọi hai bát hoành thánh.

Hắn xin một cốc nước súc miệng:

“Đệt, rượu đắng quá, uống mà muốn nôn.”

Tôi ấn ấn dạ dày, cũng thấy hơi khó chịu.

May mà độ cồn không cao, đầu óc vẫn tỉnh táo.

Buổi tối nhiệt độ hạ xuống, ngồi bên đường ăn hoành thánh, còn có gió mát thổi.

Tôi hít hít, thấy trong không khí có mùi đất ẩm, trong lòng hơi bất an:

“Ăn nhanh đi, hình như sắp mưa.”

Bùi Chấp cười khẩy:

“Cậu là thầy bói à? Mưa hay không cũng đoán được?”

Chỗ hắn ngồi gần bếp, mùi hoành thánh át mất mùi đất.

Tôi ăn xong nhanh gọn, nói một câu:

“Mưa đi!”

Ngay sau đó, ông trời rất “nể mặt” mà đổ mưa thật.

Bùi Chấp: “……”

“Không phải chứ, cậu thật sự biết xem à?”

16

Bùi Chấp đứng dậy, tôi tưởng hắn sẽ ôm bát chạy vào trong.

Không ngờ hắn bước dài đến bên tôi, che cho tôi rồi kéo vào quán.

“Tên điên này, có hai bước, tôi tự đi được mà?”

Bùi Chấp:

“Tôi sợ cậu tiết lộ thiên cơ bị sét đánh.”

Tôi cạn lời:

“Không thể nghĩ tốt cho tôi chút à?”

Bùi Chấp nhanh tay bê luôn bát hoành thánh chưa ăn xong:

“Tôi tra rồi, thế giới này không có nước X, cũng không có ai xả nước thải hạt nhân bừa bãi. Dính chút mưa không sao, vẫn ăn được.”

Đợi hắn ăn xong, mưa nhỏ bên ngoài đã biến thành mưa như trút nước.

Giống như trời bị thủng, đổ ào ào xuống, chuyện về nhà trở thành vấn đề lớn.

Đã hơn mười một giờ, ông chủ nói chuẩn bị đóng cửa.

“Ông chủ có ô không, cho chúng tôi mượn một cái được không, mua cũng được.”

Ông chủ xua tay:

“Dự báo thời tiết không nói có mưa, tôi cũng không mang ô, nhưng tôi có thể ngủ lại bếp.”

Rồi ông nhiệt tình đề nghị:

“Tôi thấy mưa này chưa dừng ngay đâu, hai cậu ra khách sạn gần đây thuê phòng đi?”

Bùi Chấp nghe xong liền xù lông:

“Ai muốn thuê phòng với cậu ta, chúng tôi đều là đàn ông!”

Ông chủ khó hiểu:

“Đúng rồi, vì hai cậu đều là đàn ông nên mới không có chuyện gì chứ.”

“Đi đi đi, tôi lát ba giờ sáng còn phải dậy nhào bột, buồn ngủ chết được.”

Mùa hè, cũng chẳng có áo khoác che mưa.

Bùi Chấp móc ba tệ mua một tấm khăn trải bàn nhựa dùng một lần.

Ông chủ muốn nói lại thôi:

“Gió lớn, cái này… chắc không ổn đâu?”

Bùi Chấp gập khăn lại, che lên đầu cả hai.

Tôi cũng hơi do dự:

“Cái này được không?”

Bùi Chấp tự tin cười:

“Đương nhiên là không được.”

Tôi: “?”

Vậy mua làm gì?!

Bùi Chấp:

“Mua để lấy can đảm thôi, sấm chớp ầm ầm thế này, cậu không sợ à?”

Hắn chỉ về phía trước:

“Thấy cái bảng khách sạn cách mười mét kia không? Giang ái khanh, theo trẫm xung phong!”

17

Chạy một mạch vào khách sạn, lúc này mới nhớ ra hình như không mang chứng minh thư.

Tôi:

“Hay là hai ta đưa ít tiền, ngồi ở sảnh một đêm?”

Bùi Chấp liếc tôi:

“Cậu không mang, tôi mang.”

Nói rồi hắn mở ốp điện thoại, rút thẻ căn cước ra.

Vậy là cũng không cần lăn tăn thuê mấy phòng nữa, chỉ có một cái thẻ.

Tôi điền thông tin đăng ký, mới được cho vào.

Hành lang tầng hai của khách sạn đèn hỏng, tối om.

Vừa ra khỏi thang máy, Bùi Chấp liền đưa tay nắm tay tôi, tôi nghiêng người né.

Bùi Chấp:

“Tìm số phòng, tôi sợ cậu đi lạc, tối thế này nhìn cũng rợn.”

Vốn dĩ tôi không sợ lắm, bị hắn nói vậy, trong lòng cũng hơi run.

Nhưng miệng vẫn cứng:

“Tôi lớn thế này rồi, sao mà lạc được. Cậu không cần lo cho tôi, tôi không sợ chút nào.”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘