Bùi Chấp lẩm bẩm:
“Tôi đâu định để cậu thích tôi. Tôi biết cậu là trai thẳng, không muốn làm rối tung cuộc sống của cậu.”
Nói đến đây, hắn “hu hu” hai tiếng:
“Thích trai thẳng là số mệnh của tôi hu hu… tôi cũng muốn ôm vợ.”
Hắn ghé lại, như chó con, ngửi cổ tôi:
“Thích… thích Giang Trì. Muốn ôm Giang Trì, muốn ở bên Giang Trì.”
Trong lòng tôi như có thứ gì đó rắc một tiếng vỡ ra.
Xong rồi… xu hướng tính dục thẳng hơn hai mươi năm của tôi… hình như sắp cong rồi.
21
Tôi cảm thấy tối qua Bùi Chấp không say đến thế — hắn chắc chắn đang diễn!
Hắn muốn quyến rũ tôi!
Thế nên sáng nay, từ lúc dậy, tôi cứ nhìn chằm chằm hắn.
Cố tìm ra sơ hở.
Kết quả… tên này như mất trí nhớ, chẳng hề xấu hổ, tự nhiên vô cùng.
Tôi nhìn lâu quá, hắn còn thấy lạ:
“Sao thế? Mặt tôi có gì à?”
Tôi chỉ cảm thấy một ngụm máu dồn lên cổ họng, hỏi:
“Chuyện tối qua… cậu không nhớ gì à?”
Bùi Chấp ngơ ngác:
“Tối qua có chuyện gì sao?”
Tôi hừ lạnh:
“Tối qua cậu ôm tôi nói yêu tôi, nói muốn ở bên tôi.”
Bùi Chấp: “!”
Thấy hắn có vẻ không muốn nhận, tôi bỗng khó chịu.
“Ý cậu là gì? Tỏ tình xong không muốn chịu trách nhiệm à?”
Bùi Chấp hoàn hồn, vội giải thích:
“Không phải, chỉ là… nhất thời chưa nhớ ra thôi.”
Hắn cẩn thận quan sát tôi, thử dò hỏi:
“Vậy cậu nghĩ sao? Đồng ý hay từ chối?”
Tôi theo phản xạ phủ nhận:
“Tôi đồng ý cái gì? Tôi đâu phải gay.”
Ánh mắt hắn tối đi:
“Ừ, tôi biết rồi.”
Nhưng chỉ một giây sau, hắn lại trở về dáng vẻ ung dung như trước.
Chỉnh lại cổ áo, cười:
“Giang Trì, cậu có nghe câu ‘kỳ thị gay thường là gay kín’ chưa?”
Hắn ghé sát tôi, gần như tối qua.
Gần đến mức hơi thở hòa vào nhau, quanh người toàn mùi xà phòng nhàn nhạt của hắn.
Tôi mím môi, đột nhiên thấy khô miệng.
Bùi Chấp cong môi, giọng khàn thấp:
“Giang Trì, cậu dám nói… cậu không có chút hứng thú nào với tôi không?”
Tôi: …không dám thật.
Thế giới này nói dối là sẽ nôn máu.
Trước đây còn dám.
Sau đêm qua… hình như mọi thứ đã thay đổi.
22
Kỷ niệm kết thúc, cửa hàng không còn bận nữa.
Tôi với Bùi Chấp mỗi tối sáu giờ là tan làm.
Về phòng, Bùi Chấp bắt đầu đếm tiền:
“Để xem mấy ngày nay kiếm được bao nhiêu.”
Hắn đếm đủ một nghìn là đưa cho tôi, cuối cùng trong tay tôi có hẳn mười xấp.
Tôi bỗng hơi ngẩn ra:
“Chúng ta đến thế giới này… hơn một tháng rồi à?”
Bùi Chấp:
“Không biết thế giới cũ giờ ra sao rồi.”
Hắn bất lực xòe tay:
“Thiếu tôi, đại học A mất đi một phong cảnh tuyệt đẹp đấy!”
Thấy tôi không vui, hắn chủ động nói:
“Để tôi dạy cậu tập luyện nhé.”
Sau đó, hắn đứng lên giường, cúi người xuống, xỏ tay vào nách tôi rồi nhấc bổng lên.
“Không có tạ thì tụi mình làm tạ cho nhau vậy.”
Nhấc lên nhấc xuống ba lần, tôi thấy nách đau điếng.
“Bùi Chấp, cậu bị điên à, thả tôi xuống—”
Chưa nói xong, giường rầm một tiếng… sập luôn.
Bùi Chấp: “……đệt.”
Không còn tâm trí tập luyện nữa, hắn bắt đầu sửa giường.
Kết quả sửa tới tận mười một giờ vẫn chưa xong.
Bùi Chấp quay đầu, nhìn tôi đáng thương:
“A Trì, buồn ngủ…”
Tôi tặc lưỡi, không nỡ nhìn, dịch sang một bên, chừa chỗ cho hắn:
“Lên giường đi, mai sửa tiếp.”
Mắt hắn sáng lên, vui vẻ bò lên.
Kết quả của việc này là...
Bốn giờ sáng, hai “cây nấm” cùng tỉnh dậy.
Bùi Chấp khàn giọng rên rỉ:
“A Trì… khó chịu…”
Tôi chỉ muốn đạp hắn xuống giường:
“Khó chịu thì chịu đi.”
Cậu khó chịu? Tôi còn khó chịu hơn, biết kêu ai!
Hắn ôm lấy tôi, môi chạm nhẹ sau gáy:
“A Trì, cậu thơm quá.”
“A Trì, sao cậu không nói gì? Đang nghĩ gì vậy?”
Tôi lạnh nhạt đáp:
“Tôi đang nghĩ, cậu còn tâm trạng làm mấy chuyện linh tinh, chắc là sống thoải mái quá rồi.
Tắt điều hòa đi là cậu ngoan ngay.”
Bùi Chấp: “Hu hu, đừng mà…”
0 Nhận xét