[Học Sinh U Ám Được Đặc Cách Trong Học Viện Quý Tộc_] Chương 2

 3

Hôm nay tôi trực ca tối ở tiệm bánh.

Muốn về trường phải đi qua một con hẻm tối.

Trong tai nghe đang phát bài nghe tiếng Anh, tôi mơ hồ nghe thấy phía sau có tiếng bước chân.

Chưa kịp phản ứng, đã bị người từ phía sau khống chế.

Một người đàn ông bịt miệng tôi, giọng khàn đến đáng sợ:

“Bé con… sao lại không có chút cảnh giác nào thế?”

Đạn mạc nổ tung, ai cũng hỏi người này là ai.

Tôi mẹ nó cũng muốn biết!

Tôi liều mạng giãy giụa, nhưng hoàn toàn không đấu lại sức hắn.

Rất nhanh đã bị ép vào tường, kính bị tháo xuống.

Hẻm tối quá, lại thêm cận thị, tôi hoàn toàn không nhìn rõ mặt hắn.

Người đàn ông bóp cằm tôi, cúi xuống định hôn.

Tôi vừa định cắn thì nghe hắn ghé sát tai, thì thầm:

“Nếu dám cắn… tôi sẽ làm cậu ngay tại đây.”

Hắn nghĩ tôi sẽ ngoan ngoãn thỏa hiệp.

Không ngờ tôi vẫn cắn mạnh vào đầu lưỡi hắn.

Nhưng hắn không hề buông ra vì đau, ngược lại còn hôn sâu hơn.

Mùi máu lan đầy khoang miệng.

Hô hấp tôi dần rối loạn… liều mạng đẩy hắn ra.

Hắn lúc này mới buông môi, hờ hững lau vết máu nơi khóe miệng.

“Vị cũng không tệ.”

Tôi thở dốc, lạnh giọng hỏi:

“Anh là ai?”

Hắn đột ngột ép sát lại, cười như trêu chọc:

“Chồng cậu.”

Tôi túm lấy cổ áo hắn, cố áp sát để nhìn rõ mặt nhưng lại bị hắn dùng một tay ghim chặt lên tường.

Ngay giây sau, một luồng flash chói mắt chiếu thẳng vào mặt tôi.

“Tách—”

Hắn chụp xong, ung dung buông tay, còn lắc lắc điện thoại trước mặt tôi.

Trong tấm ảnh, cổ áo tôi xộc xệch, bị hắn ép vào tường.

Khuôn mặt bị chụp rõ mồn một, đương nhiên cũng thấy rõ đôi môi bị hôn đến đỏ sưng.

Hắn thản nhiên nói:

“Tối mai gặp ở Lan Cung. Không đến… thì tôi sẽ gửi tấm này cho ‘ông xã’ yêu quý của cậu xem.”

Tim tôi đập mạnh một nhịp.

Hắn cúi lại gần, hơi thở lướt qua vành tai tôi:

“Tôi biết anh ta là ai… nên đừng mơ trốn.”

Sau khi hắn rời đi, tôi mới nhặt lại chiếc kính dưới đất.

Bị lệch rồi… chắc phải thay cái mới.

Nghĩ đến những gì hắn vừa làm với tôi, tôi chỉ muốn giết hắn ngay lập tức.

Nhưng nghĩ đến việc hắn quen Kỳ Dư Thương… tôi lại không dám manh động.

Rốt cuộc… hắn là ai?

4

Đạn mạc cũng đoán loạn lên:

【Hắn là ai vậy? Không lẽ chỉ là người qua đường?】

【Mấy người có thấy cái đồng hồ trên tay hắn không? Đồ độc quyền của tứ đại gia tộc, chắc chắn là một trong F4.】

【Nhưng hiện tại trong trường chỉ có ba người F4 thôi mà?】

【Pháo hôi còn chưa từng gặp Quý Minh Dục nữa.】

Không thể là Kỳ Dư Thương hay Quý Minh Dục…

Vậy thì là Ôn Thời Dục — người ban ngày đã ám chỉ?

Hắn cũng tự luyến quá rồi đấy.

Tôi lau môi, quyết định trước tiên là đi thay kính.

Vốn định chọn gọng đen, kết quả nhân viên nói kính không gọng (len) đang giảm giá.

Khi đeo lên, cả đạn mạc lẫn nhân viên đều sững sờ.

“Bạn học, thử soi gương xem… rất đẹp đấy.”

【Pháo hôi tháo kính gọng đen ra lại đẹp trai vậy sao!?】

【Kiểu đẹp u ám Nhật Bản luôn, tôi hơi rung động rồi.】

【Nhưng nó là pháo hôi mà, sắp bị cho out rồi.】

Out?

Tôi đã cố hết sức mới đi đến được đây… sao có thể cam tâm rời sân?

Tôi khẽ cảm ơn nhân viên, rồi bước ra khỏi cửa tiệm.

Vừa về đến ký túc xá, chuẩn bị lên giường ngủ thì nhận được tin nhắn từ tên kia.

【S: Chụp một tấm gửi tôi.】

Tôi cố tình lờ đi.

Giây sau, hắn gửi một ảnh chụp màn hình là giao diện chat giữa hắn và Kỳ Dư Thương.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘