…Đến mức này rồi sao?
Tôi bật cười, nhận lấy:
“Cộng anh 5 điểm. Thang điểm 100, đạt mới qua.”
Nếu phía sau anh có đuôi, chắc giờ đã vẫy lên tận trời.
Tôi vẫy tay:
“Mai gặp.”
Anh lặp lại rất nghiêm túc:
“Mai gặp.”
Điểm số của Kỳ Dư Thương từng chút từng chút tăng lên.
Anh cũng bắt đầu nghiêm túc tự kiểm điểm.
Đi sau lưng tôi, lải nhải:
“Lúc trước tôi không nên lừa em… cũng không nên ép buộc em.”
Tôi dừng lại:
“Còn gì nữa?”
Anh im lặng một lúc:
“…Còn nữa… tôi không nên tự ghen với chính mình.”
Tôi suýt bật cười, nhưng cố nhịn.
Tối đó, anh còn nghiêm túc viết cho tôi một “bài kiểm điểm” dài.
“Sau này tôi sẽ không lừa em nữa.”
“Từ giờ em muốn tôi làm gì, tôi sẽ làm cái đó.”
“Những gì em không thích, tôi tuyệt đối không làm.”
“Nếu em muốn tôi tránh xa… tôi sẽ tránh xa.”
“Dụ Miên… quyền chủ động trong mối quan hệ này, từ đầu đến cuối đều ở em.”
【Aaaa cuối cùng cũng chịu nhận sai rồi!】
【Bậc thầy huấn cẩu Dụ Miên.】
【Thật sự đang thay đổi luôn, tôi tuyên bố đây là màn truy thê hỏa táng hay nhất năm.】
Tôi không biết Kỳ Dư Thương có lặp lại sai lầm không, nhưng tôi sẵn sàng cho anh một cơ hội.
Vì vậy… cộng thêm cho anh 10 điểm.
Anh vui đến mức cả đêm không ngủ, ngồi tính mình còn thiếu bao nhiêu điểm.
Đương nhiên, tôi cũng trừ điểm.
Mỗi lần anh lén nắm tay tôi… hoặc muốn trộm hôn, tôi đều trừng phạt không nương tay.
Nên chính tôi cũng không biết anh đang được bao nhiêu điểm.
Một lúc sau, anh nhắn:
【Còn thiếu 5 điểm… T_T】
Tôi hào phóng đáp:
【Phê duyệt anh làm bạn trai tôi, thưởng thêm 5 điểm.】
【S: !】
Đạn mạc nổ tung:
【Bé con cuối cùng cũng đồng ý rồi huhu!】
【Hai người nhất định phải 99 nha!】
【Ngọt quá đi!!!】
Đáng tiếc, cả đạn mạc lẫn Kỳ Dư Thương còn chưa kịp vui bao lâu, thì tối hôm đó, vì anh muốn “ăn mừng”, bị tôi đá thẳng xuống giường, trừ một vạn điểm.
Xem ra… khoảng cách này, anh phải “hầu hạ” tôi cả đời rồi.
NGOẠI TRUYỆN: GÓC NHÌN CỦA KỲ DƯ THƯƠNG
1
Thật ra lần đầu gặp Dụ Miên, không phải như em nghĩ là tôi tùy tiện chọn trong đống hồ sơ tài trợ.
Mà là… lúc em còn hát ở quán bar.
Khi đó em để tóc dài nửa vai, đeo kính gọng đen, cả người âm u đến cực điểm.
Nhưng lại ôm bass hát nhạc ngọt.
Một sự tương phản kỳ lạ.
Quý Minh Dục đẩy tôi một cái:
“Thích à?”
“Lôi về chơi thử.”
Ôn Thời Dục bên cạnh cười khẩy:
“Cậu còn dạy người khác yêu đương à? Chuyện của mình giải quyết xong chưa?”
Khi tôi vào hậu trường tìm em, vừa lúc thấy em dựa tường, vừa hút thuốc vừa gọi điện.
Em hỏi bên tuyển sinh, có thể xin vào diện đặc tuyển không.
Câu trả lời là: hết chỗ.
Em tùy ý dập tàn thuốc, đeo bass lên lưng, rời khỏi quán bar.
Tôi đi theo.
Phát hiện em… đem cây bass đi bán.
Em nói với ông chủ: muốn đi học, có thể bán giá tốt một chút không.
Ông ta từ chối.
…Thật đáng thương.
Giúp em đối với tôi chỉ là một câu nói, em liền có thể nhập học, trở thành một phần của Thánh Khung.
Trong khi Dụ Miên dõi theo tôi, thì tôi… cũng đang dõi theo em.
Khi bắt đầu nhận được “thư tình”, tôi đã xé đi.
Sau đó phát hiện là em viết, mới bắt đầu đọc.
Thiếu niên đem cả trái tim đặt trước mặt bạn, không ai là không rung động.
Tôi dung túng mọi hành động của Dụ Miên, chờ đợi bước tiếp theo của em.
Nhưng… thứ tôi chờ được— lại là cảnh em gõ bảng tên trước ngực Ôn Thời Dục.
0 Nhận xét