[Học Sinh U Ám Được Đặc Cách Trong Học Viện Quý Tộc_] Chương 4

 Kỳ Dư Thương sải bước đến trước mặt tôi.

Ôn Thời Dục thấy vậy liền buông tay, lùi lại nửa bước.

Kỳ Dư Thương cao hơn tôi gần nửa cái đầu, khi cúi xuống nhìn, bóng của anh gần như phủ kín cả người tôi.

“Học gì?” Anh hỏi.

“…Waltz.”

“Dùng cho dạ hội?”

“Ừm.”

Anh không nói thêm, chỉ rất tự nhiên nắm lấy một tay tôi, tay còn lại đặt lên eo tôi.

Lòng bàn tay nóng rực, xuyên qua lớp vải cũng khiến tôi theo bản năng muốn né tránh.

“Đừng động”

Giọng anh hạ thấp, mang theo chút ý cười mơ hồ

“Dạy cậu nhảy thật.”

Nhạc vẫn vang lên.

Anh dẫn tôi bước đi bước đầu tiên.

Ôn Thời Dục đứng bên cạnh, lạnh nhạt nhận xét:

“Các cậu đúng là rảnh.”

“Tôi còn việc, đi trước.”

Không còn hắn quấy rầy, “thế giới hai người” giữa tôi và Kỳ Dư Thương càng khiến tôi vui hơn.

Cho đến khi, điện thoại tôi bắt đầu reo liên tục.

Kỳ Dư Thương dừng lại:

“Xem đi.”

“Ai mà gấp vậy, gửi cho cậu nhiều tin nhắn thế.”

Lúc này tôi mới để ý đến đạn mạc mà mình cố tình bỏ qua.

【Chắc chắn là S rồi, cậu ta không đến hẹn.】

【Sắp bị xử rồi~】

【Có thể giải thích mà, nói là đang nhảy với crush nên quên.】

【Nói xong chắc bị xử còn thảm hơn.】

7

Tôi mở tin nhắn.

Quả nhiên là S.

【S: Bé con nhảy với hắn vui không?】

【S: Vui đến mức quên luôn cuộc hẹn của chúng ta rồi à?】

【S: Tôi buồn lắm, nên phải phạt cậu một chút.】

Hắn gửi ảnh cho Kỳ Dư Thương, bao gồm cả hai tấm tôi gửi tối qua.

Tôi: 【Thu hồi đi.】

Đúng lúc đó, điện thoại Kỳ Dư Thương vang lên.

【Đệch đệch, S không phải là Kỳ Dư Thương đấy chứ!?】

【Nhưng vừa rồi họ đang nhảy cùng nhau, hắn gửi tin kiểu gì?】

【Ngu à, có hẹn giờ gửi.】

Tim tôi trầm xuống.

Cũng chẳng quan tâm gì đến thể diện nữa.

“T... tiền bối, điện thoại tôi hết pin rồi.”

“Có thể cho tôi mượn điện thoại gọi cho quản lý tiệm không?”

Kỳ Dư Thương rất thoải mái:

“Được thôi, mật khẩu 188020.”

Tôi lén mở phần tin nhắn.

Không có gì cả.

Sạch sẽ.

Không phải anh?

Tôi giả vờ như thật:

“Alo, quản lý… tối nay tôi xin nghỉ.”

Đầu bên kia đồng ý rất nhanh, gần như không do dự.

Điều này càng khiến tôi thấy kỳ lạ.

Bình thường ông ta đâu có dễ nói chuyện vậy.

Tôi trả điện thoại:

“Cảm ơn tiền bối.”

Kỳ Dư Thương cười, nói không có gì.

Anh nhìn tôi thu dọn đồ, thuận miệng nhắc:

“Sau này đi ca đêm nhớ chú ý an toàn, giờ nhiều kẻ xấu lắm.”

Tôi đeo balo:

“Vâng, cảm ơn tiền bối.”

Vừa bước ra khỏi cửa, sắc mặt tôi lập tức lạnh xuống.

Tôi nhắn cho S:

【Anh thu hồi rồi chứ?】

【S: Ừ.】

【Ngoan lắm, cún con.】

【S: Ha… vậy có thể gặp rồi chứ?】

【Đương nhiên. Số phòng.】

【S: 888.】

8

Ban đầu đạn mạc không hiểu vì sao tôi lại đến đó— chẳng phải tự dâng mình à?

Dù họ thích xem, nhưng mắng tôi mấy ngày cũng thành quen, nên vẫn không muốn tôi bị như vậy.

Nhưng... khi họ thấy tôi nhét đủ loại bình xịt chống sói, gậy điện vào túi— tất cả đều im lặng.

Tôi đeo balo, tâm trạng khá hứng thú đi Lan Cung.

Đến dưới khách sạn, lễ tân yêu cầu đăng ký tên.

“Dụ Miên.”

Tôi chống tay lên quầy, nghiêng đầu hỏi:

“Chị ơi, có thể hỏi… người đặt phòng họ gì không?”

Ban đầu lễ tân rất chuyên nghiệp, nói không thể tiết lộ thông tin khách.

Nhưng dưới sự nài nỉ của tôi, cuối cùng cũng nói cho tôi biết… họ S.

Tôi bật cười lạnh.

Cô ấy sợ tôi nghĩ mình bị lừa, còn lén gọi tôi lại cho xem.

S…

Là “Thương” trong Kỳ Dư Thương?

Hay “Thời” trong Ôn Thời Dục?

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘