[Học Sinh U Ám Được Đặc Cách Trong Học Viện Quý Tộc_] Chương 3

 【Không gửi thì tôi gửi tấm hôm nay cho anh ta nhé~】

Đạn mạc vừa chửi S biến thái, vừa hò hét kích thích.

Tay tôi run run chụp một tấm… ảnh chân gửi hắn.

【S: Không đủ.】

【S: Chụp mặt.】

Tôi đeo khẩu trang, chụp một tấm gửi qua.

S không nói gì nữa, cũng không tiếp tục làm phiền.

【Thế là xong rồi á?】

【Dễ thỏa mãn vậy?】

【Tôi là hội viên VIP, có thể diễn thêm tí nữa không?】

Nhìn những dòng đạn mạc đó, tôi chỉ có thể âm thầm chửi lại trong lòng.

Dù sao… vẫn phải dựa vào chúng để lấy thông tin.

Tôi không định đi cái Lan Cung gì đó.

Đến đó làm gì?

Tự dâng mình à?

Tôi đâu có ngu.

Tôi quyết định đi thử Ôn Thời Dục, xem hắn có phản ứng gì không.

5

Vừa hay gần đây học viện Thánh Khung sắp tổ chức một buổi dạ hộib— một trong những truyền thống của trường.

Việc bố trí do hội học sinh phụ trách, chắc chắn sẽ gặp Ôn Thời Dục ở đó.

Quả nhiên, vừa thấy anh ta, tôi lập tức chạy tới chào:

“Chào hội trưởng.”

【Pháo hôi định làm gì?】

【Sao lại bắt chuyện với hội trưởng?】

【Không thích Kỳ Dư Thương nữa à?】

Ôn Thời Dục mỉm cười với tôi:

“Bạn học Dụ Miên, có chuyện gì sao?”

“Tôi muốn đăng ký tham gia dạ hội, được không?”

Chỉ có học sinh đặc tuyển mới cần đăng ký, còn những người khác thì không.

Tất cả đơn đều phải qua hội học sinh, theo lý mà nói, tôi không nên trực tiếp tìm Ôn Thời Dục.

Nhưng trong giới đặc tuyển, danh tiếng của hắn rất tốt.

Ai cũng nói hắn tôn trọng đặc tuyển, tin vào bình đẳng, chưa từng coi họ thấp kém.

Nực cười.

Tôi không tin hắn thật sự tôn trọng, chắc chỉ đang diễn.

Ôn Thời Dục không từ chối:

“Tất nhiên, việc này cậu tìm phó hội là được.”

Anh ta quay người định đi, nhưng bị tôi kéo tay áo lại trước ánh mắt của mọi người.

Sắc mặt Ôn Thời Dục thoáng lạnh đi.

Tôi lập tức buông tay:

“Xin lỗi…”

Rồi lại nhỏ giọng, đáng thương nói:

“Chỉ là… phó hội không duyệt.”

Ôn Thời Dục quay lưng lại, gọi một cuộc điện thoại.

Một lúc sau, anh ta nói:

“Xong rồi, mong chờ biểu hiện của cậu trong buổi dạ hội.”

Tôi cảm ơn, rồi tiếp tục xin:

“Vậy hội trưởng… có thể dạy tôi nhảy không?”

Ôn Thời Dục bật cười.

Anh ta cúi xuống, mạnh tay lau qua môi tôi.

“Môi còn sưng mà đã chạy đến dụ dỗ tôi rồi?”

6

Phòng tập nhảy.

Ôn Thời Dục đang dạy tôi nhảy.

Là kiểu dạy rất nghiêm túc.

Nghiêm túc đến mức tôi bắt đầu nghi ngờ… có khi không phải hắn.

Nhưng hắn vẫn là người khả nghi nhất.

Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra.

Kỳ Dư Thương bước vào, vừa hay nhìn thấy tôi đang ôm một ma-nơ-canh nhựa để tập.

Anh bật cười:

“A Dục dẫn cậu đến đây… mà không dạy nhảy à?”

Ôn Thời Dục mặt không đổi sắc:

“Cậu ấy đang luyện cơ bản.”

“Cơ bản?”

Ánh mắt Kỳ Dư Thương đảo qua lại giữa tôi và con ma-nơ-canh:

“Ôm người giả để luyện?”

Bị anh nhìn, tôi có chút xấu hổ, định đẩy con ma-nơ-canh ra.

Nhưng tay Ôn Thời Dục lại đặt lên vai tôi, ra hiệu đừng động.

Giọng Ôn Thời Dục nhàn nhạt:

“Bạn học Dụ Miên… không có bạn nhảy.”

Câu này quá thẳng thừng, tôi theo bản năng quay sang nhìn Kỳ Dư Thương.

Anh vẫn mang dáng vẻ lười biếng như trước, chỉ là ánh mắt rơi xuống bàn tay Ôn Thời Dục đang đặt trên vai tôi, thoáng tối đi trong chớp mắt.

Kỳ Dư Thương hỏi ngược lại:

“A Dục, cậu không thể làm bạn nhảy à?”

Giọng Ôn Thời Dục lạnh đi:

“Tôi là hội trưởng, còn phải lo việc chính. Dạy cậu ấy như vậy đã là không dễ rồi.”

“Vậy để tôi.”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘