[Học Sinh U Ám Được Đặc Cách Trong Học Viện Quý Tộc_] Chương 7

 Đạn mạc cười ầm:

【Cười chết mất, từ góc nhìn của Ôn Thời Dục thì chẳng phải là câu dẫn không thành, đổi mục tiêu à?】

【Đúng đó, pháo hôi cũng không biết vòng vo gì hết.】

Vòng vo làm gì?

Tôi đâu có thích hắn.

Khung chat im lặng một lúc, cuối cùng Ôn Thời Dục vẫn gửi danh thiếp của Kỳ Dư Thương cho tôi.

Không biết có phải trùng hợp không

WeChat của anh cũng là “S”.

Nhưng số điện thoại nhắn tin của S… lại không phải số này.

Mà người như họ… chắc có cả đống số.

Chỉ là... S thật sự sẽ lộ sơ hở như vậy sao?

【S: Nghe A Dục nói… cậu muốn tìm người dạy bơi?】

【Vâng, học trưởng có thời gian không?】

【S: Dạy thì được, nhưng tôi có chút không tiện.】

Sao ai cũng “không tiện”?

Nhưng, khi thấy Kỳ Dư Thương cởi áo, tôi mới biết… anh thật sự không tiện.

Phần eo anh quấn kín băng, cả người trông yếu ớt đến đáng sợ.

“Tôi bị người ta hại.”

Tôi không tin.

Cố ý trượt chân, cả người đổ vào anh, nặng nề đè lên “vết thương”.

Anh khẽ rên một tiếng, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, nhưng cánh tay vẫn vững vàng đỡ tôi, không để tôi ngã.

Miếng băng lập tức thấm ra một mảng máu lớn.

Tôi hoảng hốt:

“Anh không sao chứ?”

“Để tôi băng lại cho anh!”

Kỳ Dư Thương dựa vào tường, giọng yếu ớt:

“Không cần… cậu đưa tôi đến phòng y tế là được.”

Lúc này, tôi hoàn toàn không còn tâm trí thử xem anh có phải S hay không.

Trong đầu chỉ toàn là… đau lòng.

Anh bị thương nặng như vậy mà còn nói không sao, làm sao có thể không sao được?

Anh truyền nước, nửa nằm trên giường bệnh.

Tôi ngồi bên cạnh, dùng khăn lau trán anh, sợ anh bị sốt nhiễm trùng.

“Học trưởng… anh ngủ một chút đi.”

Anh mở mắt nhìn tôi:

“Cậu không về nghỉ sao?”

“Anh như vậy… tôi sao về được.”

Anh không nói thêm:

“Vậy… vất vả cho cậu rồi.”

Rất nhanh, anh chìm vào giấc ngủ.

Tôi nhìn anh, trong đầu hỗn loạn.

Sao anh lại bị thương nặng như vậy?

Kỳ Dư Thương rốt cuộc có phải S không?

Nếu là anh… tại sao lại phải lừa tôi như vậy?

Cuối cùng, tôi chẳng nghĩ ra được gì.

Chỉ lặng lẽ kéo chăn lên cho anh, sợ anh lạnh.

Sau đó mới sang giường bên cạnh nằm ngủ.

12

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện không biết từ lúc nào… tay mình đã nắm lấy tay Kỳ Dư Thương.

Tôi vội buông ra, lại vô tình đánh thức anh.

Mặt đỏ lên, tôi lí nhí xin lỗi.

Kỳ Dư Thương cười, nói không sao.

Đạn mạc tiếc nuối:

【Bên này vẫn là kịch bản nắm tay thuần yêu, bên S thì đã về đích rồi.】

【Đúng là đời vô thường… ai còn nhớ nó chỉ là pháo hôi không?】

【Giờ tuyến chính toàn xoay quanh nó, thụ chính còn bay màu rồi.】

【Mà nói mới nhớ, bé con vẫn chưa có bạn nhảy đúng không? Đến lúc đó vào kiểu gì?】

Đúng vậy.

Học sinh đặc tuyển không muốn tham gia dạ hội… cũng vì lý do này.

Không có bạn nhảy thì không được vào.

Rất ít người muốn làm bạn nhảy của đặc tuyển, mà hai đặc tuyển cũng hiếm khi đi cùng nhau.

Tôi chủ động mở lời:

“Học trưởng… anh có thể làm bạn nhảy của tôi trong dạ hội không?”

“Đương nhiên rồi.”

Những ngày này tôi luôn ở bên chăm sóc Kỳ Dư Thương.

Khoảng cách giữa chúng tôi… ngày càng gần hơn.

Đây là điều trước kia tôi nghĩ cũng không dám nghĩ.

Đặc biệt là... những lúc cùng nhau tập nhảy.

Mỗi lần cơ thể chạm nhau… đều khiến tôi tê dại, như lạc vào mây.

Dù rất không muốn gặp S, nhưng ngày đó… vẫn đến.

Sau khi giải quyết xong S, tôi định sẽ nói hết mọi chuyện với Kỳ Dư Thương.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘