[Nam Phụ Pháo Hôi Phát Điên Rồi_] Chương 1

 1

Bên tai ồn ào líu ríu, đang định mở miệng nói “đừng có ồn nữa”, còn chưa kịp mở mắt đã bị thứ gì đó tạt thẳng vào mặt, làm tỉnh luôn.

“Dậy chưa? Dậy rồi thì cút qua đây xin lỗi!”

Tôi chớp chớp mắt, trong đầu như tua lại một bộ phim, nhớ lại chuyện gì vừa xảy ra.

Hiểu rồi.

Vì bắt được em gái mình đang đọc tiểu thuyết BL, tôi tịch thu rồi tiện tay đọc thử vài trang.

Đọc đến đoạn trong truyện có một nhân vật pháo hôi cùng tên với tôi ch*t thảm, tôi mắng một câu “tiểu thuyết ngu ngốc”, rồi đi ngủ.

Cho nên… tôi xuyên sách rồi?

Còn thật sự xuyên thành cái thằng pháo hôi xui xẻo kia?

“Giang Châu, mày cũng biến thái quá rồi đấy?”

“Đúng vậy, không ngờ học hành thì giỏi mà sau lưng lại là loại người này…”

Tôi chớp mắt, cả người lập tức có cảm giác như bị nhúng vào nước đá, lạnh buốt đến tận xương.

Tôi nhớ lại cốt truyện của cuốn tiểu thuyết trước khi ngủ.

Nữ chính Lâm Nặc Nặc là hoa khôi của trường, luôn thích nam chính Đỗ Tu.

Nhưng tiếc là Đỗ Tu có tính cách du côn, hoàn toàn không có cảm giác gì với cô.

Câu chuyện chủ yếu kể về việc Lâm Nặc Nặc theo đuổi Đỗ Tu không thành, cuối cùng nản lòng, rồi Đỗ Tu lại quay sang “truy thê hỏa táng tràng”.

Còn tôi, Giang Châu, chính là một mắt xích trong trò chơi của hai người họ.

Hiện tại là tình tiết: Lâm Nặc Nặc nhân dịp tiệc sinh nhật của Đỗ Tu, bỏ thuốc vào ly của mình, định nhân cơ hội đẩy ngã cậu ta. Kết quả tôi cầm nhầm ly, uống mất.

“Mọi người đừng ồn nữa, Giang Châu chắc chỉ là nhất thời hồ đồ thôi… đúng không, Giang Châu?”

Lâm Nặc Nặc chớp đôi mắt to tròn vô tội, trong đó còn long lanh nước mắt, vừa nói vừa run rẩy nắm chặt áo mình.

Tôi nhớ đoạn này.

Trong truyện, lúc này Đỗ Tu đã bắt đầu có chút tình cảm với Lâm Nặc Nặc, chỉ là vẫn đang giai đoạn tsundere.

Biết tôi suýt “đụng” đến bạch nguyệt quang của cậu ta, cậu ta ghi hận tôi một khoản thật lớn.

Sau này trưởng thành, dùng cách của người lớn khiến tôi tan cửa nát nhà.

Đúng là một màn “nữ chính yếu đuối” cộng thêm “tổng tài báo thù”.

Người bị hạ thuốc là tôi…

Kết quả... người ch*t vẫn là tôi?

Từ đầu đến cuối, đám học sinh xung quanh đều chỉ trích tôi không ngừng.

Đỗ Tu đứng trước mặt tôi, vẻ mặt âm u, nhìn tôi chằm chằm.

Không nói một lời.

Được, im lặng là vàng, chơi trò áp lực tâm lý đúng không?

Chơi thì chơi!

Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của Đỗ Tu, cậu ta bị Lâm Nặc Nặc gọi tới từ buổi lễ trưởng thành.

Trên người còn mặc bộ vest chỉnh tề.

Gương mặt thiếu niên còn non nớt, thắt cà vạt, mặc vest, lại có chút khí thế.

Thuốc trong người khiến tôi nóng bừng, thần trí mơ hồ.

Tôi túm lấy cà vạt của Đỗ Tu, kéo cậu ta cúi xuống.

Chạm phải sự mềm mại kia, tôi lại bừng tỉnh.

Hay lắm!

Không ai được sống yên!

Tất cả cùng buồn nôn đi!

Tôi và Đỗ Tu bị Lâm Nặc Nặc kéo mạnh ra.

Đỗ Tu ôm miệng, trừng mắt nhìn tôi.

“Giang Châu, cậu điên rồi à?!”

Lâm Nặc Nặc và đám người xung quanh nhìn tôi như nhìn kẻ tâm thần.

Tôi liếm môi:

“Không, tôi thích Đỗ Tu.”

Thích cái quỷ.

Tôi mà thích cái thằng sau này gi*t mình à?

2

Khi tôi nằm trên giường khách sạn, vẫn còn nhớ lại chuyện vừa rồi.

Dưới màn cưỡng hôn nhiệt tình cộng thêm lời tỏ tình sến súa của tôi, Đỗ Tu trực tiếp kéo tôi đến khách sạn.

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước.

Khi Đỗ Tu bước ra, trên người chỉ quấn khăn ở nửa dưới.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘