[Nghe Nói Bạn Cùng Phòng Là Tra Nam, Tôi Đã Hành Động_] Chương 5

 “Chuyện này… thật ra tôi vẫn muốn tìm cơ hội nói với em, nhưng sợ em không tin, ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta.”

“Nhưng giờ em đã gọi tôi là chồng rồi, chắc chắn sẽ đứng về phía tôi.”

“Em biết tại sao tôi lại chuyển trường không? Là vì bạn cùng phòng trước đây mượn danh nghĩa của tôi làm loạn, khiến tôi bị bôi nhọ trên mạng, mãi không thể thanh minh.”

Nghe xong câu chuyện của Diên Phong.

Tôi hoàn toàn chết lặng.

Hóa ra danh tiếng của anh xấu như vậy… là vì một tên bạn cùng phòng xấu xí, lén chụp ảnh anh ta, dùng tên anh ta đi lừa tình trên mạng.

Bị lộ mặt thì lại nói là do “tăng cân”.

Ai đồng ý ngủ với anh ta thì dùng tiền bịt miệng.

Kết quả khiến danh tiếng của Diên Phong ngày càng tệ, còn bị treo lên mạng bêu riếu.

Dù gia đình họ Diên đã dập tin, tìm được người liên quan đăng bài làm rõ.

Nhưng tốc độ đính chính… vĩnh viễn không theo kịp tốc độ tin đồn lan truyền.

Diên Phong không muốn bị người ta chỉ trỏ, dứt khoát chuyển trường, sang thành phố khác học.

Nhưng trên đời này làm gì có tường nào không lọt gió.

Trùng hợp thay… luồng tin đồn ấy cũng bay tới tai tôi.

Nhớ lại những biểu hiện xấu hổ trước đây của Diên Phong, tôi chỉ muốn tự tát mình mấy cái.

Dấu hiệu “trai tân” rõ ràng như vậy… sao tôi lại tin lời người khác chứ?

Tôi có thể lừa tra nam.

Nhưng không thể bắt nạt người tốt được.

7.

Mấy ngày sau đó.

Diên Phong thấy tôi tâm sự nặng nề, tưởng là do kỳ thi.

Vì không muốn ảnh hưởng đến giấc ngủ của tôi, buổi tối anh chỉ ôm tôi… không hề động tay động chân nữa.

Tôi lại mong anh làm gì đó với mình.

Dù sao tôi cũng đã lừa dối tình cảm của anh, thậm chí… rất có thể chính tôi đã “bẻ cong” anh.

Dùng thân thể để bù đắp, trong lòng tôi cũng sẽ dễ chịu hơn một chút.

Thi xong, nghỉ hè.

Thu dọn hành lý xong, Lục Dịch và Tống Lăng lần lượt về nhà, tài xế nhà họ Diên thì phải đến muộn một chút.

Hai thằng con trai, ở chung một phòng.

Diên Phong đóng cửa lại, cuối cùng không nhịn được nữa, bắt đầu “làm càn” với tôi.

Anh giống như kẻ nghiện lâu ngày thiếu thuốc, đè tôi xuống giường, hôn hết lần này đến lần khác.

Dường như cảm nhận được tôi nhiệt tình hơn trước, sau khi tách ra, dục vọng trong mắt anh ta gần như muốn nuốt chửng tôi.

“Chết tiệt… giờ tôi muốn em ngay!”

Tôi khuyên anh bình tĩnh, dù sao vẫn đang ở ký túc xá, lát nữa quản lý còn đến kiểm tra người ở lại.

Diên Phong đành phải nhịn thêm chút nữa, vùi đầu vào cổ tôi tìm an ủi:

“Bảo bối… tôi khó chịu quá, em có thể ở nhà tôi thêm mấy ngày không?”

Tôi muốn bù đắp cho anh, vốn định gặp phụ huynh xong sẽ đi, suy nghĩ một chút:

“Ba ngày được không?”

“Không, bảy ngày.”

Tôi lại suy nghĩ:

“Được, vậy bảy ngày.”

Không ngờ anh được voi đòi tiên:

“Một tháng!”

Tôi lập tức đẩy anh xuống:

“Nằm mơ đi, nhà tôi trái cây chín rồi, còn cả đống việc phải làm.”

Một tiếng sau.

Tài xế đến đón chúng tôi.

Từ thành phố C đến thành phố A, lái xe mất vài tiếng.

Có lẽ vì điều hòa trong xe quá dễ chịu, tôi và Diên Phong mỗi người đeo một bên tai nghe, nghe nhạc rồi ngủ thiếp đi.

Xe dừng lại tôi mới tỉnh, phát hiện mình đang dựa vào người anh, bên ngoài cửa sổ là cả một khu biệt thự của người giàu.

Xuống xe, tôi theo anh đi vào, đến trước cửa mới chợt nhớ ra:

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘