Sắc mặt Diệp Gia Ngọc méo mó trong chốc lát.
Vừa đưa tay ra...
“RẦM!”
Cửa phòng bị đá văng.
Tôi nằm trên sofa, trong tầm mắt xuất hiện… một Giang Thận, hai Giang Thận, ba Giang Thận.
Sắc mặt Giang Thận rất lạnh.
Khi thấy trong phòng chỉ có hai người, sắc mặt mới dịu đi chút, nhưng vẫn không tốt hơn bao nhiêu.
Tôi mở miệng:
“Ưm… sao anh… trông khác vậy?”
Giang Thận ngửi thấy mùi rượu trái cây nồng nặc, trực tiếp vác tôi lên.
Diệp Gia Ngọc bị xem như không tồn tại:
“Giang thiếu, đợi đã!”
Cậu ta chạy theo, chân trượt một cái, “bịch” một tiếng lăn xuống cầu thang, đầu đầy máu rồi ngất xỉu.
10
“Ưm… không giống…”
Tay tôi sờ sờ lên mặt Giang Thận, cực kỳ khó hiểu.
Ký chủ mà tôi chọn… đáng ra phải là một người đàn ông có râu, đầu húi cua, rất hung dữ, hơi già, còn có chút… khí tức gần chết.
Người này… chẳng lẽ là con trai của ông ta?
Tôi dụi vào cổ Giang Thận ngửi ngửi:
“Mùi… mùi vẫn giống.”
Giang Thận phóng xe như bay về nhà, còn chưa kịp lên lầu đã ép tôi xuống sofa.
“Nói rõ cho tôi — khác chỗ nào? Mẹ nó cậu còn ngủ với thằng đàn ông khác rồi à?!”
Tôi nhìn ba Giang Thận, cười ngốc, ngáp một cái, trong môi trường quen thuộc liền ngủ mất.
Chỉ để lại Giang Thận bụng đầy tức giận, nghiến răng mà vẫn phải bế tôi lên lầu.
11
Lần nữa tỉnh lại, tôi vui mừng nói với Giang Thận đang đứng bên cửa sổ:
“Tôi nhớ ra hết rồi!”
Giang Thận không thèm để ý.
Tôi xuống giường — “leng keng” một tiếng vang lên.
Tôi cúi đầu, thấy trên cổ chân có một sợi xích bạc:
“Đây là gì?”
“Xích buộc chó.”
“Tôi đâu phải chó.”
Giang Thận cười lạnh:
“Tôi đã bảo cậu ăn xong thì về chưa? Cậu đã làm gì?”
Tôi chột dạ:
“Là… là em trai không cùng huyết thống kia cứ bắt tôi đi.”
“Căn tin có camera.”
Tôi bực bội:
“Anh đã biết rồi mà còn hỏi tôi!”
“Biết thế tôi đã không cứu anh.”
Tôi quay mặt đi, lén liếc hắn.
Ánh mắt chạm nhau, tôi nói một mạch:
“Là tôi cứu anh! Kiếp trước anh bị ném xuống biển, nếu không có tôi thì anh chết rồi!”
“Nhưng vì tiêu hao quá nhiều năng lượng, không kịp trói định, tôi đã đưa anh trở về năm mười tám tuổi, còn quét được đặc điểm cơ thể của anh làm điều kiện trói định.”
“Đưa anh về xong, tôi lại nhập vào một cái xác vừa chết, làm gì cũng bất tiện. Giờ anh còn muốn biến tôi thành chó?!”
“Giang Thận, sao anh xấu xa vậy!”
“Còn không mau tháo cái xích này ra!”
(Dù anh không tháo, tôi cũng có thể tự dùng điểm mở.) Tôi nghĩ thầm.
Nhưng Giang Thận như nhìn thấu lòng người:
“Sợi xích này là phần thưởng hệ thống cho sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Với số điểm hiện tại, cậu không mở được.”
Tôi trợn tròn mắt, không tin nổi.
Giang Thận không phải xấu bình thường—
mà là cực kỳ, cực kỳ xấu!
Tôi lại bị “hành”.
Giang Thận đè tôi xuống, cắn tai tôi, giọng âm trầm:
“Tôi không cần biết cậu là ai. Không nghe lời thì tôi ‘làm’ cậu đến chết, hiểu chưa?”
Tôi òa khóc:
“Đồ xấu xa…”
“Gọi tôi là gì?”
“Ưm… chồng…”
12
Sợi xích đó biến hóa đủ kiểu, nối giữa tôi và Giang Thận.
Ban ngày người khác không nhìn thấy, nhưng tôi không thể rời hắn quá một mét.
Tôi bực bội ngồi trong góc, thỉnh thoảng lại kéo kéo cái xích trên cổ.
Thứ này lại bị Giang Thận chuyển lên cổ tôi.
Phiền chết đi được.
Đúng là nông phu và Giang Thận — lấy oán báo ân.
Giang Thận cắn Lữ Động Tân — không biết lòng người tốt.
Tôi đã để hắn “hành”, còn gọi hắn là chồng.
Vậy mà hắn lại muốn biến tôi thành chó.
0 Nhận xét