Không được.
Phải chạy.
Giang Thận vẫn đánh giá thấp thủ đoạn của hệ thống.
Tôi dùng năng lượng tạo một “bản sao giả”, rồi chuyển cơ thể này đến nơi khác.
Không còn bị trói buộc, hô hấp cũng nhẹ nhõm hơn.
Tôi mở điện thoại, tìm tiệm đồ ngọt gần nhất — chuẩn bị ăn cho đã.
“Diệp Căng.”
Diệp Gia Ngọc nhìn chằm chằm tôi.
Trên đầu cậu ta vẫn băng bó, vẻ mặt quái dị, mùi trên người cũng rất kỳ lạ.
13
Trong một kho hàng ven biển.
Sắc mặt Diệp Gia Ngọc điên loạn.
“Nhà họ Diệp phá sản rồi. Bọn họ bán tao cho một lão già…”
“Đều là vì mày .”
“Kiếp trước vốn dĩ không có mày, mày đã chết từ lâu rồi.”
Tôi hơi ngạc nhiên:
“Cậu… cũng trọng sinh?”
Diệp Gia Ngọc run giọng:
“Quả nhiên… là mày!”
Cậu ta chỉ vào tôi, lúc khóc lúc cười.
Cửa kho bật mở, một nam một nữ bước vào.
“Gia Ngọc, bên ngoài có rất nhiều xe… có phải vì hắn không?”
Người phụ nữ trung niên lo lắng hỏi.
Diệp Gia Ngọc đột nhiên quay sang họ, ánh mắt đầy oán hận:
“Là các người! Tôi đã nói từ lâu rồi, bảo các người giết hắn đi, sao các người không làm?!”
“Bây giờ hắn chưa chết, cướp hết tất cả của tôi! Các người hài lòng rồi chứ?!”
Người phụ nữ cười gượng:
“Trong nhà cần người làm việc… hơn nữa con không ở bên cạnh, nó lại cùng tuổi con, ba mẹ cũng có chút an ủi…”
“Im đi!”
Diệp Gia Ngọc gào lên, gương mặt trở nên méo mó
“Các người chỉ nghĩ cho bản thân! Từ khi tôi bảy tuổi, các người tìm đến tôi, lúc nào cũng đòi tiền! Các người muốn dùng hắn để uy hiếp tôi!”
Trong kho chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập của cậu ta.
Đột nhiên, cậu ta lạnh giọng ra lệnh:
“Giết hắn.”
Hai vợ chồng kia sững sờ:
“Giết người là phạm pháp đấy, Gia Ngọc…”
Diệp Gia Ngọc cười lạnh:
“Lúc tráo đổi thân phận, các người không biết là phạm pháp sao?”
“Nếu các người không giết hắn, tôi sẽ để ba mẹ Diệp truy cứu trách nhiệm hình sự của các người. Còn số tiền các người lấy của tôi bao năm qua — cũng phải trả lại hết. Nhà họ Diệp bây giờ… đang rất cần tiền.”
Hai người nhìn nhau, rồi bước về phía tôi.
Tôi nghe xong, chuẩn bị rời đi.
Tôi có điểm, có thể đổi đồ — ba người này không phải đối thủ của tôi.
Hơn nữa trong ký ức, cặp vợ chồng này đối xử với nguyên chủ rất tệ.
Chỉ cần nhìn thấy họ, trong lòng tôi liền dâng lên cảm giác chán ghét và sợ hãi.
Đột nhiên, toàn thân tôi chấn động.
Một giọng nói đã lâu không nghe vang lên trong đầu
【Phát hiện hệ thống 10111 mất liên lạc. Ba mươi giây sau sẽ cưỡng chế thu hồi về tổng bộ.】
Tôi còn chưa kịp vui mừng, đã phát hiện mình mất quyền kiểm soát cơ thể.
Tôi bị đẩy xuống biển.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, trong làn nước biển xanh thẫm, tôi nhìn thấy Giang Thận mắt đỏ ngầu lao về phía mình.
Hắn… hình như đang khóc.
Tôi dùng hết sức lực, chớp mắt, mở miệng
“gụp… gụp…”
Tôi muốn nói với Giang Thận — đừng lo, tôi sẽ sớm quay lại.
Dù hắn hơi hung dữ, quản nhiều, còn muốn biến tôi thành chó…
Nhưng tôi… vẫn khá thích hắn.
Nếu hắn cho tôi ăn nhiều bánh hơn, ít “hành” tôi lại… tôi sẽ càng thích hơn.
Nhưng vừa mở miệng, nước biển mặn chát tràn vào.
Tôi mất ý thức.
14
Giang Thận nhìn con cá hề trong bể cá, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi.
“Diệp Căng… tôi thề sẽ không khóa cậu nữa. Trở lại đi, được không?”
Hôm đó, hắn tận mắt thấy Diệp Căng bị đẩy xuống biển, lập tức nhảy theo.
Ngay trước mắt hắn, Diệp Căng biến thành một con cá hề nhỏ bằng bàn tay.
Thấy nó còn muốn bơi đi, hắn lập tức bắt lại.
0 Nhận xét