Diên Phong lại trực tiếp ôm tôi vào lòng:
“Tôi hỏi là… câu em vừa nói thích tôi, cũng là thật sao?”
Tôi sững người, không hiểu nổi mạch não của anh.
Diên Phong lại hỏi:
“Rốt cuộc có phải không?”
Tôi nào còn dũng khí trả lời.
Có thích thì sao chứ… con người thật của tôi, đâu phải đóa “tiểu bạch liên” trong lòng anh.
Nước mắt không tự chủ rơi xuống.
Một lúc sau, Diên Phong lại thở phào, cười nhẹ:
“Xem ra là thích tôi rồi.”
“Nhưng đã nói dối… thì phải trả giá chứ.”
12.
Vì nói dối bằng miệng…
Nên giọng tôi khàn luôn.
Thấy tôi đáng thương, Diên Phong nằm xuống, nhẹ nhàng liếm đi nước mắt tôi.
“Ngoan, đừng khóc nữa.”
“Thật ra tôi cũng có chuyện giấu em.”
“Tôi vốn đã thích con trai rồi, ngày đầu nhập học, nhìn em là đã có phản ứng.”
“Còn cái quần lót em làm mất… thật ra là…”
Tôi tròn mắt kinh ngạc.
Hóa ra trước một kẻ biến thái… tôi mới là con mồi.
13.
Ở nhà họ Diên bảy ngày, tôi cũng phải về rồi.
Nhưng Diên Phong sợ bố mẹ tôi chưa chấp nhận, tôi về sẽ bị đánh, muốn tôi chờ thêm một thời gian.
Hoặc là… anh sẽ đi cùng tôi.
Tôi lập tức từ chối.
Làng tôi từ trước đến giờ chưa từng có người đồng tính, bố mẹ lại khá bảo thủ, dẫn anh về chỉ có cùng nhau ăn đòn.
Nói không chừng bố tôi giờ đã gom đủ tiền, chuẩn bị ném vào mặt Diên Phong, bảo anh cầm tiền cút đi, đừng dây dưa với tôi nữa.
Tôi thu dọn hành lý, Diên Phong chặn trước cửa không cho tôi ra:
“Bảo bối, nghe tôi đi, đợi thêm ba ngày, tôi đảm bảo chúng ta sẽ không bị đánh.”
Tôi nghe ra có gì đó không ổn:
“Anh làm gì rồi?”
Diên Phong ho nhẹ, giật lấy hành lý, kéo tôi ngồi xuống giường:
“Cũng không có gì… chỉ là nhờ chú anh đi bàn hợp tác với làng Đào Lý.”
Tôi lập tức hiểu ra.
Lúc ăn cơm tôi có nghe bố anh nói, chú anh mở công ty nước giải khát.
Còn làng tôi toàn trồng trái cây, nhưng vì vùng xa nên đầu ra luôn khó khăn.
Anh là muốn giữ thể diện cho bố tôi.
Sau này dù tôi không kết hôn, có lời ra tiếng vào gì, bà con cũng sẽ nể mặt chuyện làm ăn mà bớt lời.
“Diên Phong… cảm ơn anh.”
Anh cong môi, hôn lên trán tôi:
“Cảm ơn gì chứ, đây là chuyện tôi nên làm.”
“Tôi đâu thể vì thích em mà khiến em không còn đường về nhà.”
“Nếu muốn cảm ơn… thì để tôi ‘ăn’ thêm mấy lần.”
14.
Quả nhiên đúng như lời Diên Phong nói.
Vài ngày sau, chúng tôi cùng về làng Đào Lý, bố mẹ tuy mang vẻ “giận mà không nên thân”, nhưng cũng không đuổi người.
Vì bà con nghe nói hợp tác thành công là nhờ tôi và cháu của ông chủ quen nhau, ai cũng khen tôi sau này có tiền đồ.
Bố mẹ nở mày nở mặt, cũng nhịn xuống.
Còn dọn hết gà vịt ở sân trước ra sau núi, lau dọn sạch sẽ, làm cả một bàn đồ ăn.
Bên nhà tôi ổn rồi, tôi lại bắt đầu lo cho Diên Phong.
Anh là thiếu gia thành phố, chắc cả đời chưa từng “nuôi muỗi”.
Buổi tối, chúng tôi chen nhau trên một chiếc giường gỗ cứng.
Tôi cao mét tám, anh cao mét tám sáu, ôm nhau thì nóng, xoay người lại khó.
Thấy anh cứ gãi, tôi khuyên:
“Diên Phong, hay anh về đi, ở quê anh không quen đâu.”
Anh dứt khoát từ chối:
“Không, tôi muốn ở với em.”
Tôi không cãi lại được, đành xuống giường lấy thuốc bôi.
Muỗi đốt ngay chỗ đùi trong của anh , anh cười xấu xa:
“Em bôi cho tôi đi.”
0 Nhận xét