[Nghe Nói Bạn Cùng Phòng Là Tra Nam, Tôi Đã Hành Động_] Chương 4

 Tôi đúng là không thể tin nổi.

Tên sắc lang như anh ta… lại từ chối tôi?

Ngay cả khi về ký túc xá cũng vậy.

Buổi trưa, tôi tranh lúc bạn cùng phòng đi ăn, chủ động ngồi lên đùi anh ta, hôn một cái.

Ai ngờ anh ta lại đẩy tôi ra:

“Miểu Miểu, em không thể vì tôi đẹp trai mà phân tâm đâu. Lỡ tôi không kiềm chế được, làm ảnh hưởng đến kỳ thi của em thì sao?”

Tôi chưa chịu bỏ cuộc, vòng tay qua cổ anh ta, chậm rãi tiến lại gần.

“Không sao, thành tích của tôi luôn rất ổn định.”

“Không được không được, em mau đứng dậy đi. Tôi hơi ngu, mới xem hơn trăm bộ GV thôi, lỡ làm em không xuống giường nổi…”

Thấy anh ta vẫn không hiểu ý, tôi mặc kệ tất cả, trực tiếp hôn lên.

Môi răng tách ra, tôi khẽ thở bên tai anh ta:

“Chồng ơi… cho em đi.”

6.

Tai Diên Phong lập tức đỏ bừng.

Như lửa cháy lan, nhanh chóng lan đến cả mặt và cổ.

Anh ta giống như ấm nước đang sôi, đến cả hơi thở cũng nóng rực.

Một lúc lâu sau mới hoàn hồn:

“Miểu Miểu… em có thể gọi lại lần nữa không…”

Giữa ban ngày ban mặt, tôi đã làm đến mức này rồi, còn đâu mặt mũi mà gọi lại.

Dứt khoát véo anh ta một cái.

Trong chớp mắt, Diên Phong như núi lửa phun trào, nâng mặt tôi lên mà hôn cuồng nhiệt.

Không biết từ lúc nào, tôi đã không còn bài xích việc hôn anh ta nữa, thậm chí còn cảm thấy… có chút dễ chịu.

Nhưng đúng lúc này, điện thoại reo lên.

Như một chậu nước lạnh dội vào khối sắt đang đỏ lửa, xèo xèo bốc khói trắng.

Diên Phong định không nghe, nhưng thấy là mẹ gọi, đành phải bắt máy.

“Alo, mẹ.”

Giọng mẹ anh ta vốn rất đẹp, nghe nói trước đây từng hát opera, nhưng lúc này lại có chút không vui:

“Con làm cái gì mà giờ mới nghe máy?”

“Cái bạn trai của con, mẹ đã cho người điều tra rồi, đúng là một đứa trẻ thật thà, thành tích cũng không tệ, chỉ là gia cảnh hơi kém một chút.”

Diên Phong nhìn tôi, trên mặt lộ ra vẻ khó xử:

“Mẹ, sao mẹ lại tùy tiện điều tra người ta vậy?”

“Mẹ làm vậy còn không phải vì con sao? Nghĩ lại mấy đứa bạn cùng phòng trước đây của con đi, chúng nó đã hại con thành cái dạng gì rồi?”

“Mẹ, chuyện cũ đừng nhắc nữa. Con đang bận, cúp máy đây.”

“Này… thằng nhóc thối, mẹ còn chưa nói xong mà!”

Diên Phong cúp máy, quay sang xin lỗi tôi:

“Xin lỗi nhé Miểu Miểu, mẹ tôi không có ý gì đâu, bà chỉ hơi lo cho tôi thôi.”

Thật ra tôi không để tâm.

Gia cảnh tôi nghèo là sự thật, tôi cũng chưa từng vì vậy mà tự ti.

Điều tôi sợ là… bà ấy đã điều tra cả gia đình tôi.

Nếu chuyện tôi lừa Diên Phong bị lộ, truyền về đến tai bố mẹ tôi… hậu quả không dám tưởng tượng.

Tôi lắc đầu:

“Không sao, dì nói không sai, khoảng cách giữa chúng ta đúng là rất lớn.”

Thấy tôi định rời khỏi người anh, Diên Phong liền kéo tôi lại, trán chạm trán:

“Miểu Miểu, đừng để ý mấy chuyện đó. Trong lòng tôi, em rất hoàn hảo, rất xuất sắc, thật đấy.”

Tôi biết, từ trước đến giờ Diên Phong chưa từng coi thường tôi.

Nhưng chính vì anh càng nghiêm túc… tôi lại càng sợ.

Hiện tại chỉ có thể hy vọng… anh không thật lòng thích tôi, ngủ xong rồi chia tay cho nhanh.

Tôi ổn định lại cảm xúc, hỏi:

“À đúng rồi, lúc nãy mẹ anh nói anh từng bị bạn cùng phòng hại rất thảm, là chuyện gì vậy?”

Diên Phong hơi tách ra, như có chút khó mở miệng:

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘