Có lẽ vì bố mẹ tôi ở phòng bên, làm mấy chuyện này khiến tôi ngượng chết.
Thấy tôi không động, anh đột nhiên làm nũng gọi lớn:
“Nhanh lên, chồng ơi, giúp tôi chỗ này đi…”
Tôi vội vàng bịt miệng anh:
“Anh hét cái gì thế hả?!”
Diên Phong kéo tay tôi ra:
“Tôi đang trấn an bố em thôi, để ông ấy không nghĩ chỉ có tôi bắt nạt em.”
Tôi cạn lời.
Càng quá đáng hơn là… hôm sau anh đi còn cà nhắc.
Nhìn mà tôi chỉ muốn đấm cho một cái.
Nhưng bất ngờ là… bố tôi lại nói chuyện với tôi.
Chỉ là… bảo tôi đưa Diên Phong về thành phố.
Chắc nghe thấy động tĩnh tối qua, không chịu nổi nữa.
Tôi muốn ở lại giúp việc nhà, nhưng lại không muốn để Diên Phong chịu khổ, cuối cùng mẹ tôi giống như gả con gái đi, tiễn tôi theo anh.
Trước khi đi còn dặn:
“Trái cây trong nhà giờ không lo đầu ra nữa, không nhiều việc như trước, con không cần lúc nào cũng về.”
“Học hành cho tốt, đừng suốt ngày nghĩ mấy chuyện đó, bắt nạt người ta.”
Tôi nhìn Diên Phong từ trên xuống dưới, chỉ thấy oan uổng:
“Bố mẹ nhìn kiểu gì vậy, anh ấy cao to thế này, con bắt nạt nổi à?”
15.
Tôi và Diên Phong coi như chính thức ở bên nhau.
Trong kỳ nghỉ hè, tôi làm gia sư cho con nhà giàu trong khu biệt thự, kiếm được không ít tiền.
Khai giảng.
Chúng tôi dự định dọn ra ở chung, nên phải nói với Lục Dịch và Tống Lăng một tiếng.
Tống Lăng nghe nói hai đứa tôi là một đôi, đứng hình rất lâu, miệng liên tục thốt ra cả trăm câu “đệt”.
“Hai người giấu kỹ thật đấy, từ lúc nào vậy?!”
Lục Dịch thì không hề ngạc nhiên, còn bình tĩnh nói:
“Chúc mừng.”
Chúng tôi thu dọn đồ đạc, chuyển tới căn hộ.
Hai phòng một khách, không lớn, nhưng rất ấm cúng.
Bước vào “tổ ấm” nhỏ, Diên Phong ôm tôi đầy hạnh phúc, chỉ vào nhà bếp hỏi:
“Miểu Miểu, em thấy bếp thế nào?”
Tôi gật đầu:
“Cũng được.”
Anh lại chỉ vào cửa sổ sát đất:
“Còn cửa sổ?”
“Tạm ổn.”
“Bàn ăn?”
“Ừm, khá dài.”
Diên Phong hỏi liền một tràng, rồi bất ngờ cắn nhẹ tai tôi:
“Vậy là chúng ta có thể mở khóa thêm nhiều tư thế mới rồi.”
Tôi tức đến đá anh một cái.
Trong đầu tôi toàn là cảnh tượng ấm áp, còn anh thì chỉ nghĩ đến cách “ăn” tôi.
“Anh tự ở đi, tôi không ở nữa!”
Miệng thì nói vậy, nhưng người lại thành thật, tôi đi thẳng về phía phòng ngủ.
Đẩy cửa ra — tôi sững sờ.
Bên trong… bày kín hoa hồng.
Diên Phong bước đến trước mặt tôi, lấy từ túi ra một hộp nhẫn, quỳ một gối xuống, mở ra:
“Miểu Miểu… tôi muốn ở bên em cả đời.”
_END_
0 Nhận xét