Mùi của lưỡi dao sắc xé toạc không khí.
Ép tôi phải chủ động mở khoang sinh dục, mặc cho đầu dò lạnh lẽo kia ra vào không chút trở ngại.
Nếu kiểm tra lâu hơn một chút, e rằng còn bị dẫn dắt tiến sâu vào trạng thái phát tình.
Cơ thể tôi vẫn còn toát mồ hôi.
Chỗ đó… cũng hỗn loạn đến rối tinh rối mù.
“Xem chuyện tốt anh làm đi. May mà cả đời này tôi sẽ không bao giờ lên giường với Alpha. Ghê tởm chết đi được.”
Hàng mi dày của Chu Kiều khẽ hạ xuống:
“Xin lỗi thiếu gia, sau này sẽ không như vậy nữa.”
4
Về đến nhà, nước trong bồn tắm đã được chuẩn bị sẵn.
Tôi “cạch” một tiếng đóng sập cửa phòng tắm:
“Đi tẩy sạch cái mùi chết tiệt trên người anh đi, đừng để lát nữa tôi ra ngoài vẫn còn ngửi thấy.”
Bên ngoài im lặng một lúc, rồi giọng trầm thấp đáp lại:
“Rõ.”
Chu Kiều nhiều năm lăn lộn giữa ranh giới sinh tử, bước chân gần như không có tiếng.
Tôi không chắc anh ta đã đi chưa, nín thở chờ một lúc, khẽ mở cửa.
Không ngờ lại chạm thẳng vào ánh mắt anh ta.
Tôi khẽ giật mình:
“Sao anh còn ở đây?”
“Chờ thiếu gia tắm xong tôi mới đi.”
Có chút bực bội, anh ta nghe không hiểu tiếng người à?
Tôi sa sầm mặt, chỉ vào cửa:
“Ra ngoài. Không có lệnh của tôi, không được vào.”
Ánh mắt anh ta lướt qua bồn tắm, qua đôi chân trần của tôi, dọc theo ống quần tây hướng lên, khẽ khựng lại.
“Nhìn đủ chưa? Tôi bảo anh ra ngoài, anh không nghe thấy sao?”
Yết hầu Chu Kiều khẽ động, cuối cùng vẫn gật đầu:
“Nghe rồi.”
Nhìn anh ta đóng cửa lại, sức lực chống đỡ tôi bỗng chốc tan biến.
Eo mềm, chân cũng mềm.
Tôi trèo vào bồn tắm, cảm giác kia chẳng những không giảm mà còn tăng lên, giống như dòng nước ấm bao quanh toàn thân, từng đợt từng đợt đánh vào lý trí.
Bực bội.
Tôi cắn môi, cam chịu đưa tay xuống.
Thật muốn đá bay Chu Kiều.
Tự cho mình là đúng, tự ý quyết định, cứng đầu như đá.
Chẳng có chút ý thức nào về việc làm thuê nhận tiền.
Anh ta nghĩ tôi không thể thiếu anh ta chắc?
…
Nhưng hiện tại, quả thật không tìm được ai phản ứng nhanh hơn, đánh giỏi hơn anh ta… dù có, cũng không làm được như Chu Kiều — không tò mò chuyện công ty, không quan tâm việc kinh doanh nhà họ Giang, trầm mặc ít lời, trong lòng chỉ có an nguy của tôi.
Nước khẽ lay động, hơi thở dần trở nên dồn dập.
Ngay khoảnh khắc mấu chốt, trong đầu lại vô thức hiện lên cảnh anh ta ngồi xổm trước mặt tôi lúc nãy.
Dường như trong tay vẫn còn lưu lại cảm giác khi sờ đầu anh ta.
Có chút… ngứa.
Từ lòng bàn tay, lan thẳng lên đỉnh đầu.
Toàn thân run lên, mặt nước “ào” một tiếng rung động, sóng nước lan ra.
Không biết qua bao lâu, tiếng thông báo đột ngột kéo tôi trở lại thực tại.
Lồng ngực đang dập dềnh cũng đã dần bình ổn, nước có chút nguội, nhưng lớp bọt dày trên mặt vẫn chưa tan.
Tôi lại thất thần nhìn một lúc, rồi quay đi, mở khung chat.
【Tiểu Dực, nhớ anh không? Hai hôm nay anh về rồi nha~】
Khựng lại.
Một người hoàn toàn ngoài dự liệu.
Khung chat đã im lặng suốt bốn năm như một vũng nước chết, tin nhắn này giống như hòn đá ném vào đó.
Dấy lên cảm giác chán ghét và buồn nôn mãnh liệt.
Tôi nhắm mắt, tắt màn hình điện thoại, úp xuống.
Đứng dậy xả nước, nhìn vòng bọt xoáy tròn bị hút xuống cống, vẫn thấy chưa đủ, liền mở vòi sen xả cả bồn tắm.
Xả xong bồn lại bắt đầu xả lên người mình.
0 Nhận xét