[Đợi Đến Khi Mây Tan, Trăng Sáng_] Chương 11

 Không biết qua bao lâu, cậu mới thở dốc buông tôi ra.

Đôi môi đỏ đến chói mắt.

Tôi cười, dùng tay chặn môi cậu lại:

“Hôn đủ chưa? Sau này còn viết trong nhật ký gọi tôi là ‘tên đáng ghét’ nữa không?”

Sắc mặt Giang Chí lập tức trắng bệch.

Ngẩn người một lúc lâu mới hiểu ý tôi.

“Cậu… ý gì? Cậu cũng quay lại rồi?”

Tôi gật đầu.

Cậu vẫn chưa dám tin, đến khi hoàn hồn thì tay nắm tay tôi càng lúc càng chặt.

“Vì sao lại như vậy?”

Giọng điện tử kia lại vang lên:

“Ký chủ, phát hiện Lâm Trác Viễn sau khi ngài chết đã thức tỉnh, ảnh hưởng đến cốt truyện, nên bị cuốn vào cùng dòng thời gian.”

Giang Chí vẫn ngơ ngác nhìn tôi.

Sau đó mắt đỏ lên, bật cười, siết chặt eo tôi.

“Hóa ra… kiếp trước cậu đã mềm lòng với tôi rồi. Vậy chuyến quay lại này của tôi… thật sự đáng giá.”

Nói rồi vùi mặt vào vai tôi.

Tôi tiếp tục trêu cậu:

“Nói đi, sao lại đặt cho tôi cái biệt danh đó?”

Giang Chí lẩm bẩm giải thích:

“Vì cậu không thích tôi… nên đáng ghét.”

“Vậy bây giờ thì sao? Còn gọi tôi là ‘tên đáng ghét’ nữa không?”

Nhìn thấy tôi cười, cậu lại ghé tới định hôn.

Tôi nghiêng đầu tránh:

“Không trả lời thì không cho hôn.”

Giang Chí đỏ mặt quay đi:

“Bây giờ cậu thích tôi rồi… thì không gọi ‘tên đáng ghét’ nữa…”

Cậu dường như khó nói ra.

Tôi tiếp tục ép:

“Vậy gọi là gì?”

Giang Chí tức giận trừng tôi, mất một lúc lâu mới bật ra được một câu:

“Gọi... gọi là… chồng…”

Toàn thân tôi như đông cứng.

“Đệt.”

17

Giang Chí nói với tôi, hệ thống này xuất hiện từ khoảnh khắc cậu thích tôi.

Cũng từ lúc đó cậu mới biết mình là “nam chính công” của thế giới này.

Sự tồn tại của hệ thống là để buộc cậu phải lựa chọn, duy trì sự cân bằng của thế giới.

Nhưng tiến độ vẫn luôn còn thiếu 5%, hệ thống nói vẫn còn điều kiện cuối cùng chưa hoàn thành.

Tôi nhớ đến bia mộ kiếp trước, đột nhiên siết chặt cậu giữa tay và tường.

“Vậy kiếp trước cậu tự sát… là để đổi lấy cơ hội làm lại sao?”

Giang Chí nghiêng đầu, thuận thế hôn nhẹ lên cổ tay tôi.

Ngứa nhẹ… nhưng tôi vẫn không buông ra.

Tôi phát hiện, mỗi khi nghĩ đến cái chết của cậu…

Tôi vẫn không thể thờ ơ.

Giang Chí đưa tay chạm nhẹ lên mặt tôi.

“Một nửa là vì chuyện đó… một nửa là vì tôi thật sự không muốn sống nữa.”

“Yêu thầm một người… thật sự rất khó chịu. Cho nên lần này, tôi muốn thử.”

“Lâm Trác Viễn… tôi thật sự không thể không có cậu. Sau này chỉ thích mình tôi thôi, được không?”

Thấy tôi không nói gì, cậu vừa sốt ruột vừa tủi thân:

“Cậu bảo tôi phải học hành đàng hoàng, tôi cũng làm rồi… đến một chút phần thưởng cũng không có sao?”

Hóa ra, Giang Chí khi bỏ lớp ngụy trang đi… lại đáng yêu như vậy.

Đâu còn chút dáng vẻ của một “đại ca trường” nữa.

Tôi cố ý không trả lời:

“Nếu thích tôi… tại sao lại luôn đối đầu với tôi?”

Tay cậu đang nắm tay tôi khựng lại.

Lắp bắp nói:

“Vì… chỉ có như vậy… cậu mới chú ý đến tôi.”

Tim tôi mềm nhũn.

Tôi cúi đầu, trong ánh mắt kinh ngạc của cậu, nhẹ nhàng hôn lên hàng mày và khóe mắt.

“Đây là phần thưởng.”

Nhưng ngay giây sau, Giang Chí lại nhào tới.

“Không đủ… tôi muốn nhiều hơn.”

Sau khi kết thúc, tôi chạm vào đôi môi bị cắn rách của mình, trong lòng thầm mắng.

Đúng là… một con sói nhỏ.

18

Có lẽ vì chúng tôi quá không coi ai ra gì, chỉ một tuần sau khi xác nhận quan hệ—

Ảnh tôi và Giang Chí hôn nhau đã lan truyền khắp diễn đàn trường.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘