“Cạch” một tiếng, chiếc vòng cổ rơi xuống.
Cùng rơi xuống còn có xiềng xích của quá khứ đã trói buộc tôi bấy lâu.
Cố Tu Ninh tỉnh lại, hôn nhẹ sau gáy tôi.
“Đói chưa?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, hệ thống đã tạm biệt chúng tôi.
Hệ thống nói với tôi: 【Sau này A Ninh giao cho cậu.】
Rồi nói với Cố Tu Ninh: 【Xin lỗi A Ninh, mẹ lại phải đi rồi, sau này con nhất định phải hạnh phúc.】
Cố Tu Ninh im lặng vài giây, nói:
【Tạm biệt, mẹ.】
Tôi sững sờ.
Đến khi hoàn hồn, hệ thống đã biến mất.
Tôi luôn ghen tị với Cố Tu Ninh, cho rằng anh được cả thế giới thiên vị.
Tôi chưa từng nghĩ, anh chỉ là đứa trẻ được mẹ thiên vị.
Cố Tu Ninh kể cho tôi nghe câu chuyện của anh, Hoắc Dã tỉnh dậy.
Không vui nói:
“Lại cô lập tôi nữa à!”
“Tô Túc, tôi nói cho cậu biết, cậu đã lấy lần đầu của tôi rồi, cậu phải chịu trách nhiệm cả đời, đừng hòng đá tôi!”
Hắn lải nhải một tràng.
Cố Tu Ninh bịt tai tôi lại.
Lạnh nhạt nói:
“Đàn ông lắm mồm không ai thích.”
Hoắc Dã lập tức im bặt, đáng thương nhìn tôi.
“Thật à? A Túc, cậu thích người ít nói sao?”
Tôi nhìn hai người họ, bỗng cảm thấy hạnh phúc đã lâu không gặp đang quay trở lại bên mình.
Hình như… tôi cũng được thế giới thiên vị rồi.
Thật ấm áp.
NGOẠI TRUYỆN _ HỆ THỐNG
A Ninh là đứa con tôi sinh ra sau khi bị xâm hại.
Tôi hận nó.
Từng vứt bỏ nó một lần.
Lúc nhỏ nó hay khóc, sau lần đó, nó không khóc nữa.
Ngoan đến mức khiến người ta đau lòng.
Càng lớn càng hiểu chuyện.
Trong tôi có hận, cũng có áy náy.
Tôi có bệnh tâm lý, chết sớm, không thể nhìn nó trưởng thành.
Sau khi trở thành hệ thống, lặng lẽ ở bên nó.
Nó mang mệnh chết sớm, không tránh được.
Tôi kéo linh hồn nó vào thế giới khác.
Chỉ cần vận mệnh nó đan xen với “đứa con của khí vận” ở thế giới này, nó sẽ sống tiếp được.
Cách tốt nhất chính là trở thành người yêu.
Đứa con của khí vận ở thế giới này là Hoắc Dã.
A Ninh không thích đàn ông.
Tôi không nỡ ép nó.
Đến bước đường cùng, tôi nghe thấy linh hồn của Tô Túc cầu cứu.
Giống hệt tiếng cầu cứu của tôi năm xưa.
Đau đớn tuyệt vọng, nhưng không ai để ý.
Tôi để ý.
Tôi vi phạm quy định của cục hệ thống, kéo cậu bé ấy tới thế giới này.
Giao cho cậu ấy một nhiệm vụ vô nghĩa.
Thật ra chỉ là để cậu ấy cũng có thể sống tiếp.
Sau khi bị khí tức của “đứa con khí vận” đồng hóa, thế giới nhỏ sẽ không bài xích họ nữa.
Một năm là giới hạn.
Nếu không thể đan xen vận mệnh với Hoắc Dã, tất cả những thứ tồn tại từ thế giới khác đều sẽ biến mất.
Tôi vẫn không nỡ ép họ.
Tôi nghĩ, sống thêm một giây cũng là tốt rồi.
Cùng lắm tôi đưa họ tới, rồi lại đưa họ đi.
Cái nhân gian chết tiệt này, sống tới sống lui cũng chỉ thế thôi.
May mà Tô Túc đủ “lực”, hai tháng đã hoàn thành nhiệm vụ theo cách khiến người ta trợn mắt.
Nếu biết thế này cũng được, tôi đã cứu cậu bé ấy sớm hơn rồi.
Tôi là hệ thống, sẽ luôn bị bài xích.
Rời đi sớm một chút, với họ lại càng tốt.
Hoắc Dã đúng là kẻ xui xẻo, còn không biết mình gánh trên vai vận mệnh của hai người.
Thôi kệ, đã là con cưng của khí vận rồi, chịu thiệt chút thì sao.
NGOẠI TRUYỆN _ CỐ TÔ NINH
Hệ thống chưa từng nói mình là ai.
Nhưng không có đứa con nào không nhận ra mẹ mình.
Bà ấy bị bệnh, bắt tôi đi chinh phục đàn ông.
Còn kéo theo một Tô Túc cũng “có bệnh” tới giúp.
Tôi cũng “có bệnh”, tôi thương Tô Túc, luôn luôn nhìn cậu ấy.
Thấy cậu ấy vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Mỗi lần cậu ấy cầu tôi, tôi không thể dời mắt.
Nhưng nhu cầu của cậu ấy quá lớn, một mình tôi không đáp ứng nổi.
Mệt đến mức không tỉnh dậy nổi.
Đành tiện cho Hoắc Dã.
NGOẠI TRUYỆN _ HOẮC DÃ
Tôi là thái tử gia giới Kinh Thành – Hoắc Dã.
Thật ra tôi muốn độc chiếm Tô Túc.
Nhưng tôi luôn có cảm giác, nếu đuổi Cố Tu Ninh đi, tôi sẽ bị hư thận, mà Tô Túc còn đi tìm đàn ông khác.
Cho nên, tôi miễn cưỡng chấp nhận sự tồn tại của Cố Tu Ninh.
Không thể nhiều hơn nữa.
Không thì tôi sẽ nổi giận.
_END_
0 Nhận xét