1
Tôi lại nghe thấy giọng nói của “nó”.
Âm thanh quái dị, líu ríu khó nghe, giống như đứa trẻ vừa học nói.
Nó đang khe khẽ ngân nga một khúc đồng dao.
“Kiệu quỷ, kiệu quỷ, lắc lư lắc lư.
Trong kiệu tân nương, khóc than thảm thiết.
Lang quân, lang quân, vén rèm mà ngắm.
Dưới lớp khăn hồng, mỹ nhân kiều diễm.”
Tiếng hát ngày một gần.
Gần đến mức… như thể kẻ đang hát đang ghé sát bên tai tôi.
Từng luồng lạnh lẽo như nước dâng lên, len lỏi khắp cơ thể.
Có thứ gì đó mềm ướt lướt qua vành tai tôi—giống như đầu lưỡi của loài rắn — đẩy nốt những câu cuối cùng vào tai tôi.
Nó hỏi:
“Có nguyện… làm tân nương của ta không?”
“Đời đời kiếp kiếp… không rời xa…”
Bản năng khiến tôi muốn lùi lại.
Nhưng thứ gì đó phía sau bỗng dâng lên, siết chặt lấy tôi, trói buộc cả tay lẫn chân, khiến tôi không thể nhúc nhích.
Những thứ đó giống như xúc tu của bạch tuộc, không ngừng rỉ ra chất nhầy, dính nhớp trườn trên da thịt tôi.
Cố hết sức mở mắt nặng trĩu, tôi nhìn thấy trước mặt có một “người”.
Trên mặt cậu ta như phủ một lớp sương mờ.
Tôi không tài nào nhìn rõ gương mặt ấy.
Tiếng hát đột ngột dừng lại.
“Người” trước mắt đưa tay lên, dịu dàng vuốt ve má tôi.
Ngón tay lạnh đến tận xương.
“Nh… Nhiên Nhiên… tìm thấy em rồi… tân nương của ta…”
2
“Cộp!”
Một viên phấn bay thẳng vào cánh tay tôi.
“Bạn học này, còn năm phút nữa mới tan học, buồn ngủ thì ráng chịu, về ký túc xá rồi ngủ.”
Tôi giật mình bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, thở dốc.
Ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của cô giáo môn chính trị.
Cô đang cười mà như không cười nhìn tôi.
Xung quanh vang lên vài tiếng cười khúc khích, không ít ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Tôi hơi lúng túng cúi đầu, lí nhí xin lỗi:
“Xin lỗi, thưa cô…”
Mái tóc mái dài che đi một phần tầm nhìn, lại mang đến cho tôi chút cảm giác an toàn kỳ lạ.
Sự việc nhỏ này nhanh chóng trôi qua, lớp học lại trở về yên tĩnh.
Nhưng tôi lại cảm thấy… có thứ gì đó lạnh lẽo, mềm mại bò lên cổ chân mình.
Chúng… lại xuất hiện rồi.
Ý thức được điều đó, một cảm giác tuyệt vọng lập tức bao trùm lấy tôi.
Tôi cứng đờ cúi đầu xuống.
Chỉ thấy vài sợi xúc tu đỏ như máu, xuất hiện từ hư không, đang bám vào cổ chân tôi, chậm rãi trườn lên.
Ban đầu, chúng di chuyển rất chậm.
Giống như cố tình tra tấn tôi, chúng cuộn tròn quanh mắt cá chân, nhẹ nhàng xoay tròn, rồi men theo mặt trong bắp chân, như dây leo quấn lấy thịt, từng chút một bò lên.
Cảm giác trơn ướt, dính nhớp khiến da tôi nổi đầy da gà.
Tôi cắn chặt răng, buồn nôn đến mức muốn ói, theo bản năng đưa tay muốn kéo chúng ra.
Nhưng ngón tay lại xuyên thẳng qua.
Tôi… không chạm được.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng nhanh chóng chui vào trong ống quần.
Xúc tu trườn lên giữa đùi.
Trong lớp học tĩnh lặng, tôi khẽ rên lên một tiếng, rồi lập tức bịt miệng lại.
May mà bình thường tôi vốn ít giao tiếp, lại quen ngồi một mình ở góc lớp.
Nên âm thanh nhỏ đó không gây chú ý.
Chỉ có một bạn học ngồi gần phát hiện, quay sang hỏi:
“Cậu ổn không?”
Nhưng ngay khi cậu ta vừa dứt lời, những xúc tu kia đột nhiên trở nên hỗn loạn.
“ Cậu trông không ổn lắm, có cần tôi nói với giáo viên giúp không?”
Toàn thân tôi run rẩy, mặt nóng bừng, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, khẽ ngẩng đầu:
“Không cần đâu, cảm ơn… tôi chỉ… hơi đau bụng.”
0 Nhận xét