[Tìm Thấy Em Rồi_] Chương 11

 “Tôi vốn định… vào một ngày thật long trọng mới thẳng thắn nói với em, ví dụ như… ngày chúng ta thành thân.”

“Nhưng tiểu thê tử của tôi lại tò mò như vậy, không đợi được mà muốn xem bộ dạng thật của tôi sao?”

“Bị dọa rồi nhỉ, xem ra không chấp nhận được.”

Diệp Lẫm thở dài, có chút thất vọng.

“Nếu em không thích bộ dạng đó, vậy tôi sẽ mãi dùng lớp da con người để gặp em, được không?”

Cậu ta đứng tại chỗ, dang tay về phía tôi, giọng điệu như đang dỗ dành trẻ con.

“Được rồi được rồi, lại đây nào, để tôi ôm em, xem ra bị dọa sợ rồi, Nhiên Nhiên nhà chúng ta.”

Ngay khoảnh khắc cậu ta gọi ra hai chữ “Nhiên Nhiên”, tôi mở to mắt.

“Cậu… sao cậu biết cái tên đó?!”

Nụ cười trên mặt Diệp Lẫm càng sâu hơn.

“Bởi vì em là thê tử của tôi mà, tên của thê tử, tôi luôn khắc cốt ghi tâm.”

“Tôi vẫn luôn… luôn chờ em lớn lên.”

Những xúc tu đỏ to lớn từ sau lưng cậu ta vươn ra, như rắn bò về phía tôi.

Tôi không còn chỗ trốn.

Ngay lúc sắp bị quấn lấy, trong tuyệt vọng, chiếc vòng mây tre trên cổ tay tôi đột nhiên phát ra ánh sáng vàng chói lòa.

Một ngọn lửa bỗng nhiên bùng lên, lan dọc theo xúc tu mà thiêu đốt.

Ngọn lửa nổ lách tách, thế nào cũng không dập tắt được, thiêu đốt những xúc tu kia đến mức từng mảng mục nát, máu đen như mưa rơi xuống, phủ kín mặt đất.

Sắc mặt Diệp Lẫm trở nên khó coi, cậu ta tự chặt đứt mấy cái xúc tu đó.

Cậu ta thở dốc, môi trắng bệch không còn chút huyết sắc, suýt nữa thì khuỵu xuống đất, phải gắng gượng mới đứng vững.

Xem ra Diệp Lẫm bị thương không nhẹ.

Khóe môi thậm chí còn rỉ ra một vệt máu.

Cậu ta cong mắt nhìn tôi, đồng tử đen kịt ánh lên chút dung túng cùng bất lực.

“Xem ra có kẻ xấu muốn ngăn cản chúng ta ở bên nhau.”

“Nhiên Nhiên, tôi sẽ còn quay lại tìm em.”

“Đợi tôi.”

13

“Em xin đổi phòng ký túc.”

“Lý do?”

Quản lý ký túc cầm bút, gõ gõ vào ô “lý do” trên đơn.

Tôi há miệng, do dự một lát, rồi nuốt lại lời sắp nói ra.

Nếu tôi nói thật, rằng bạn cùng phòng của tôi là một con quái vật đáng sợ, bà ấy chắc chắn sẽ không tin, thậm chí còn nghĩ tôi có vấn đề.

Một lúc lâu sau, tôi tìm đại một cái cớ.

“Em với bạn cùng phòng… không hợp, không thể ở chung.”

Quản lý lại ngẩng đầu nhìn tôi.

“Em nói gì vậy? Trường mình phân phòng theo số thứ tự sinh viên, mã của em là số cuối trong khóa, lại còn là số lẻ.”

“Em làm gì có bạn cùng phòng? Từ đầu đến giờ đều là một mình một phòng mà.”

“Cô… cô nói gì cơ…?”

Tôi sững người, không thể tin nổi.

Quản lý đẩy bảng đăng ký phòng về phía tôi, ở mục phòng 607, chỉ có duy nhất tên tôi.

“Không… không thể nào, cô xem lại kỹ xem có bỏ sót không, chẳng phải em có một bạn cùng phòng tên Diệp Lẫm sao?”

Nhưng sau khi tra trên máy tính, quản lý khẳng định chắc chắn—

Cả tòa ký túc xá không có ai mang cái tên đó.

Tôi cảm thấy máu trong người mình như chảy ngược.

Như kẻ điên, tôi chạy đi tìm tất cả những người từng tiếp xúc với Diệp Lẫm trước đây.

Không ngoại lệ, tất cả đều nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.

Và nói rằng… họ không hề quen người này.

Tôi còn định tìm bài đăng bình chọn “nam thần học đường” trên diễn đàn, lôi ảnh của Diệp Lẫm ra cho họ xem, mong khơi lại chút ký ức.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘