[Tìm Thấy Em Rồi_] Chương 13

 Cậu ta dừng một chút, giọng như mang theo chút tủi thân khó nhận ra, “vậy tôi sẽ không biến nữa, đừng ghét tôi.”

Diệp Lẫm cúi đầu định hôn tôi.

Tôi giãy giụa muốn tránh.

Ngay lúc môi sắp chạm nhau, kim quang bỗng lóe lên.

Ánh sáng ngày càng chói mắt, tách chúng tôi ra.

Khoảnh khắc ý thức rời đi, tôi thoáng thấy trong mắt Diệp Lẫm cuộn trào sự không cam lòng.

Cậu ta nghiến răng.

“Nhiên Nhiên, đợi tôi khỏi thương… tôi sẽ đến cưới em.”

14

Giấc mộng tan biến, tôi bật dậy khỏi giường.

Đồ ngủ ướt đẫm mồ hôi, dính nhớp vào lưng.

Giơ tay lên, chỉ thấy hoa văn vàng trên chiếc vòng lại tắt đi một nửa, chỉ còn lại một phần tư.

Tôi không dám ngủ nữa, cắn răng chịu đựng đến sáng.

Tôi ngồi chờ trước cửa tiệm sách hai ngày, vẫn không gặp lại đạo sĩ mù kia.

Những ngày này, cứ buồn ngủ là tôi dán băng dính lên mí mắt, ép mình không được nhắm mắt dù chỉ một giây.

Lần trước Diệp Lẫm dường như bị thương không nhẹ, nên chỉ có thể xuất hiện trong giấc mơ của tôi.

Nhưng nhìn là biết — chỉ là tạm thời.

Trời dần tối, đúng lúc tôi tưởng hôm nay lại vô ích, bên tai bỗng vang lên giọng nói.

“Tiểu ca, đang tìm tiểu đạo sao?”

Đạo sĩ không biết từ đâu xuất hiện, ngồi xổm bên cạnh tôi.

Chưa kịp để tôi mở miệng, ông ta đã thở dài.

“Ta biết cậu đến vì chuyện gì, chỉ là nhân quả giữa cậu và nó quá sâu, rễ rối chằng chịt, đã thành thế, không phải thứ ta có thể can thiệp.”

“Mọi việc trên đời đều có nguồn gốc, cậu nên quay về nơi nhân quả bắt đầu, đó chính là khởi đầu của tất cả.”

“Nhưng… đạo trưởng, nơi đó là đâu?”

Tôi vội vàng hỏi.

Nhưng khi tôi hoàn hồn, bên cạnh đã không còn ai.

Đạo sĩ đã cách tôi cả trăm mét, chỉ còn lại bóng lưng.

“Tự mình nghĩ đi.”

Lời ông ta theo gió bay đến tai tôi, nghe không rõ ràng.

“Số mệnh con người vốn có định số, nghịch thiên mà đi, ắt gây đại họa… haiz, đáng thương, đáng thương.”

14

“Nơi nhân quả bắt đầu…”

Tôi lẩm bẩm.

Trong đầu hiện lên gương mặt già nua của ông nội… và tiếng gọi “Nhiên Nhiên” của Diệp Lẫm.

Tôi đặt chuyến bay sớm nhất, cuối cùng chiều hôm sau cũng về đến thị trấn biên giới nơi tôi từng sống cùng ông nội khi còn nhỏ.

Trong sân cỏ dại mọc um tùm, rõ ràng đã lâu không ai chăm sóc.

Đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, trong phòng ngủ truyền ra vài tiếng ho yếu ớt.

Ông nội nằm trên giường, mắt lim dim, sắc mặt tiều tụy.

Chỉ một tháng không gặp, ông như bị rút hết sinh khí, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.

Rõ ràng trong điện thoại ông vẫn luôn nói mình vẫn ổn.

“Ông nội! Ông nội! Ông sao vậy? Cháu đỡ ông dậy, chúng ta đi bệnh viện.”

Tôi hoảng hốt lao đến bên giường, nắm lấy bàn tay khô gầy của ông.

Ông nghe thấy tiếng động, chậm rãi mở mắt.

Đôi mắt đục ngầu khẽ chuyển động, tập trung vào mặt tôi — rồi đột nhiên mở to.

“Cháu… cháu… sao lại về rồi?!”

“Chẳng phải ông đã nói…”

Ông chưa nói hết câu đã ho sặc sụa, ho đến mức cả người run lên.

Âm thanh khàn đục như chiếc ống bễ cũ kỹ vang lên trong căn nhà nhỏ yên tĩnh.

Tôi kể hết cho ông nghe những chuyện quái dị mình gặp phải suốt thời gian qua.

Mỗi chuyện nói ra, sắc mặt ông lại càng thêm khó coi.

“Ngài… ngài vậy mà đã tìm đến con rồi…”

Ông cố chống người ngồi dậy, chỉ một động tác đơn giản như vậy mà cũng khiến ông thở dốc không ngừng.

Tôi vội đỡ lấy ông.

“Ông ơi, để cháu đưa ông đi bệnh viện trước.”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘