Toàn thân tôi vốn đã nóng vì sốt, nghe xong càng thấy nóng hơn.
Thậm chí còn không kịp để ý cách dùng từ kỳ quái của cậu ta.
Nói ra những lời khiến người ta sốc như vậy…
Mà cậu ta lại bình thản như không.
Tôi đỏ mặt, nhìn đống đồ trên giường, lắp bắp:
“Cậu đừng nói bậy!”
“Cái… cái gì mà đồ của tôi… rõ ràng chỉ có cái cup kia là của tôi thôi!”
7
Tôi đẩy cậu ta xuống giường.
Cậu ta không kịp phản ứng, ngã thẳng xuống—“rầm” một tiếng.
Sau đó—
Căn phòng chìm vào im lặng chết chóc.
Tôi sững lại vài giây, rồi hoàn hồn, thò đầu nhìn xuống.
Diệp Lẫm nằm dưới đất.
Có vẻ cậu ta ngã bằng đầu… cổ như bị gãy, mềm oặt lệch sang một bên, vặn thành góc gần chín mươi độ.
Trong chớp mắt, tay chân tôi lạnh toát.
Nỗi sợ hãi dâng trào.
“Diệp Lẫm…?”
Không có bất kỳ phản hồi nào.
Tôi loạng choạng bò xuống giường, bước đến bên cạnh cậu ta.
Đầu Diệp Lẫm nghiêng lệch trên vai theo một góc độ quái dị.
Cậu ta vẫn mở mắt, đôi đồng tử đen kịt không còn chuyển động, chỉ trừng trừng nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi chỉ cảm thấy máu trong người như đông cứng lại, tim cũng ngừng đập.
“Diệp… Diệp Lẫm, cậu đừng dọa tôi…”
“Tôi… tôi không cố ý đâu, ai bảo nửa đêm cậu ôm đống đồ đó trèo lên giường tôi, tôi thật sự không cố ý đẩy cậu…”
Nhìn gương mặt không còn chút sinh khí của cậu ta, tôi gần như muốn khóc.
Cậu ta… không phải chết rồi chứ?
Dáng vẻ này, có sống mới là lạ!
Trong đầu tôi thoáng hiện cảnh nửa đời sau phải sống trong tù.
Tôi nuốt nước bọt, run rẩy đưa tay đến trước mũi cậu ta dò hơi thở.
Nhưng tay vừa giơ ra đã bị nắm chặt.
Đôi mắt Diệp Lẫm khẽ động, lấy lại ánh sáng, một lần nữa rơi xuống trên mặt tôi.
“Cậu không thích sao?”
“Cậu không thích những thứ đó sao?”
Cậu ta hỏi tôi hết lần này đến lần khác.
“Cậu không thích sao?”
Tôi bật ra tiếng thét chói tai nhất đời mình.
8
Diệp Lẫm là một kẻ kỳ quái.
Ngay từ ngày đầu nhập học gặp cậu ta, tôi đã nghĩ vậy.
Khi ấy, tôi kéo vali đẩy cửa ký túc xá, liền thấy cậu ta đứng ngây ra trước giường.
Vẻ mặt mơ hồ, như chưa hiểu rõ tình huống.
Giống như một học sinh cấp ba vẫn chưa kịp thích nghi với thân phận sinh viên đại học.
Tiếng động của tôi thu hút sự chú ý của cậu ta.
Cậu ta nhìn sang tôi, đôi mắt đen trầm tĩnh bỗng chốc sáng rực lên, chăm chú nhìn tôi một cách hưng phấn dị thường.
Tôi vốn sợ giao tiếp, nhưng bị ánh mắt nóng bỏng ấy nhìn chăm chăm, vẫn cắn răng, có chút gượng gạo chủ động đưa tay ra chào hỏi.
“Xin chào, tôi là bạn cùng phòng của cậu, Giang Kỳ An.”
Cậu ta nhìn chằm chằm vào tay tôi, không hề có ý định bắt lại.
Chỉ kỳ quái lặp đi lặp lại tên tôi, như đang học thuộc từ vựng.
Khóe môi thậm chí còn nhếch lên thành một nụ cười.
Tay tôi lơ lửng giữa không trung, đang định rút lại thì cậu ta đột nhiên nắm lấy.
Rõ ràng là đầu thu vẫn còn nóng, vậy mà tay cậu ta lại lạnh đến thấu xương.
Đầu ngón tay khẽ vuốt ve lòng bàn tay tôi mấy cái, rồi như cá trơn tuột men theo cánh tay trượt lên lưng, thuận thế ôm chặt lấy tôi, mạnh mẽ kéo tôi vào lòng.
Hai tay như bạch tuộc quấn chặt lấy eo tôi, như thể muốn khảm tôi vào trong cơ thể cậu ta.
Cậu ta vùi đầu vào hõm cổ tôi, giống như một con chó mà ngửi mùi của tôi, sau đó phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.
0 Nhận xét