[Tìm Thấy Em Rồi_] Chương 7

 “Quần áo ướt rồi.”

Ra là vậy.

“Cậu không mang đồ thay à?”

Tôi vừa hỏi vừa mở tủ quần áo của mình.

“Phải nói sớm chứ.”

Tôi đưa cho cậu ta bộ đồ ngủ của mình.

Đồ ngủ hơi nhỏ, mặc lên người cậu ta bó chặt.

“Tạm mặc đi, ngủ sớm thôi.”

Tôi ngáp một cái, tắt đèn leo lên giường.

10

Tôi bắt đầu ghét Diệp Lẫm từ khi nào?

Dù trong những ngày sau lần gặp đầu tiên, cậu ta đã không còn kỳ quái như vậy nữa, thậm chí càng lúc càng biết giao tiếp, cử chỉ cũng trở nên lịch thiệp.

Nhưng chuyện đó… tôi vẫn không muốn nhớ lại.

Tôi thề, đó chắc chắn là chuyện xấu hổ nhất trong mười tám năm cuộc đời tôi.

Không có cái thứ hai.

Hôm đó không có tiết học, Diệp Lẫm cũng không ở ký túc xá, chắc là đi hiệu sách.

Dù sao quỹ đạo sinh hoạt của cậu ta chỉ có ba điểm một đường thẳng.

Ký túc xá, giảng đường, hiệu sách.

Còn nhà ăn?

Chưa từng thấy cậu ta đi.

Có lẽ cậu ta có cách sinh tồn riêng… ví dụ như quang hợp chẳng hạn.

Mỗi lần Diệp Lẫm trở về, trong tay đều xách theo một chồng sách thật dày.

Nào là “Bá đạo tổng tài yêu tôi”, “Không ổn rồi! Phu nhân mang thai bỏ trốn”, “Thiếu niên tuổi dậy thì XX sẽ không mơ thấy học tỷ XX”…

Tôi chỉ liếc qua một cái đã nhíu chặt mày.

Thôi vậy, tôn trọng sở thích của người khác.

Tôi khóa kỹ cửa ký túc xá, đeo tai nghe, bật video, lấy ra chiếc cốc thủ công mua online, bắt đầu “tự xử”.

Đúng lúc đó, cửa bị đẩy mở.

Rõ ràng tôi đã khóa trái, còn kiểm tra mấy lần.

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu cậu ta mở cửa kiểu gì.

Người bình thường mà bắt gặp bạn cùng phòng trong tình huống này, chắc chắn sẽ biết điều mà rời đi.

Nhưng Diệp Lẫm không phải người bình thường.

Cậu ta không đi, ngược lại như mọc rễ dưới đất.

Trong tay vẫn ôm mấy quyển sách, mắt nhìn thẳng vào tôi, ánh nhìn nóng rực như muốn thiêu thủng một lỗ trên người tôi.

Tôi như hoa cỏ cuối thu mà héo rũ.

Loại héo đến mức mùa xuân cũng không thể nảy mầm lại.

Về sau, mỗi khi định “tập thể dục tay”, tôi đều nhớ đến ánh mắt hôm đó của Diệp Lẫm.

Đôi mắt ấy như một chai thuốc trừ sâu tạt thẳng xuống đầu tôi, khiến tôi chết héo.

Từ đó, tôi trốn cậu ta như trộm.

Chỉ cần cậu ta định nói chuyện với tôi, tôi liền đảo mắt kiếm cớ rời đi, thậm chí không tiếc ra sớm về muộn, chôn mình trong thư viện để tránh chạm mặt cậu ta.

Không còn cách nào, tôi thật sự không vượt qua nổi cái “cửa ải tâm lý” đó.

Nhưng một buổi sáng nọ, tôi mơ màng tắt báo thức.

Lại thấy Diệp Lẫm đang bám bên giường tôi, âm u nhìn tôi.

Lúc đó mới sáu giờ sáng, trời vừa tờ mờ.

Mà cậu ta… không biết đã đứng đó nhìn tôi bao lâu.

Khi ấy, tôi chỉ nghĩ cậu ta dậy sớm.

Sau này tôi mới biết, mỗi đêm cậu ta đều đứng trước giường tôi, lặng lẽ nhìn tôi đang ngủ, đến khi trời sáng, lúc tôi sắp tỉnh lại mới quay về giường mình nằm xuống.

Tôi giật mình, nhìn gương mặt không biểu cảm của cậu ta, liên tục vuốt ngực để ổn định lại nhịp thở.

“Cậu làm gì vậy? Dọa chết tôi rồi.”

Nhưng lời tiếp theo của Diệp Lẫm càng khiến tôi không kịp trở tay.

Cậu ta… tỏ tình với tôi.

Như một tiếng sét giữa trời quang nổ tung trong đầu.

Trong luồng ánh sáng trắng lóe lên, tôi chợt hiểu ra — từ lần đầu gặp mặt, những hành động quái dị của Diệp Lẫm…

Hóa ra đều là “chim công xòe đuôi” sao?

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘