Nói thật, có thằng trai thẳng nào lại thích đọc tiểu thuyết tình yêu như vậy chứ?
Lẽ ra tôi phải nhận ra sớm mới phải.
11
Khi Diệp Lẫm tỏ tình với tôi, cả người tôi như hóa đá.
Miệng mở ra rồi khép lại, không phát ra được một âm thanh nào.
Nhưng ngay sau đó, tiếng hét của tôi gần như vang khắp tòa nhà.
Một bàn tay lớn lạnh lẽo lập tức che kín nửa dưới khuôn mặt tôi.
Môi bị bịt lại.
“Suỵt.” Diệp Lẫm nói.
Cậu ta đứng dậy, nhưng cổ vẫn mềm oặt gập xuống, phần xương bên trong nhô lên đâm vào da thịt, tạo thành một “điểm nhọn” tròn trịa.
Chỉ cần nhìn cũng biết — xương bên trong đã gãy hoàn toàn.
Đồng tử tôi co rút, lưng lạnh toát mồ hôi.
Hai chân như đổ chì, cứng đờ tại chỗ.
Miệng mũi bị bịt quá lâu, trong khoang mũi toàn là mùi trên tay Diệp Lẫm.
Giống như mùi khói nhang đã cháy hết, lại lẫn chút vị chát đặc trưng của tro cỏ cây.
Oxy dần cạn kiệt, đầu tôi bắt đầu choáng váng.
May mà cuối cùng Diệp Lẫm cũng buông tay.
Nhưng đầu cậu ta vẫn rũ trên vai, chỉ còn một đoạn cổ mềm không chút chống đỡ nối với thân thể, thậm chí còn theo động tác của cậu ta mà lắc lư trước sau.
Tôi hoảng đến mức hồn vía chưa kịp hoàn lại, nước mắt không khống chế được mà rơi lộp bộp.
Luôn có cảm giác… giây tiếp theo đầu cậu ta sẽ rơi xuống.
“C… cổ cậu…”
Tôi run rẩy mở miệng.
“120… đúng rồi, 120, tôi gọi cấp cứu cho cậu!”
Hoàn hồn lại, tôi luống cuống tìm điện thoại.
Diệp Lẫm lại như không hề cảm thấy đau, còn nở nụ cười, khiến mắt mày cong lên.
“Đừng lo.”
Cậu ta nói khẽ, giọng mang theo ý an ủi dịu dàng.
Tôi trơ mắt nhìn cậu ta dùng hai tay nâng đầu mình lên, đặt lại vào chỗ cũ.
Trong đêm tĩnh lặng vang lên từng tiếng xương vặn vẹo.
“Rắc.”
“Rắc.”
Điện thoại rơi xuống bên chân cậu ta.
Diệp Lẫm tiện tay nhặt lên, rồi tiến lại gần tôi, đưa lưỡi liếm lấy nước mắt trên mặt tôi.
Cảm giác ướt át, dính nhớp, trong khoảnh khắc tôi còn tưởng xúc tu lại xuất hiện.
Ánh mắt tôi khẽ dịch chuyển, nhìn thấy biểu cảm của cậu ta.
Trên gương mặt tái nhợt của cậu ta nổi lên sắc đỏ không bình thường.
Đôi mắt đen dính chặt trên người tôi gần như tham lam, bên trong cuộn trào sự si mê bệnh hoạn và thỏa mãn.
Lưỡi cậu ta khẽ động trong khoang miệng, như đang nếm vị của nước mắt.
Cuối cùng, cậu ta vùi mặt vào cổ tôi, hai tay ôm lấy eo tôi, giống như một đứa trẻ đang đòi hỏi tình yêu từ mẹ.
Tôi nghe thấy trong cổ họng cậu ta tràn ra những âm thanh nức nở nhỏ vụn giống thú vật, mang theo sự thỏa mãn.
Đầu tôi càng lúc càng nặng, cả người như mất hết sức lực, chỉ có thể mặc cho cậu ta ôm.
“Thì ra nước mắt con người có vị như vậy.”
Diệp Lẫm thở dài.
Giọng điệu mang theo sự làm nũng vô thức và chắc chắn.
“Cậu khóc vì lo cho tôi.”
Cậu ta hôn lên mí mắt tôi
“Nhìn xem, chỗ này vẫn còn ướt, vừa rồi vì tôi mà mắt cậu đỏ lên, nước mắt rơi nhiều như vậy.”
“Nhiên Nhiên, cậu yêu tôi, nhất định là yêu tôi. Chỉ khi yêu một người mới vì người ấy mà rơi nước mắt.”
“Tôi vui lắm, Nhiên Nhiên.”
“Cậu… yêu tôi.”
Nhưng ngay khoảnh khắc Diệp Lẫm vừa mở miệng, tôi đã mất ý thức, ngất đi.
Những lời cậu ta nói tan vào không gian ký túc xá nặng nề.
Tôi… đã không còn nghe rõ nữa.
12
Ngày hôm sau.
Tôi bị ánh nắng chói chang làm tỉnh giấc, mở đôi mắt nặng trĩu, phát hiện mình đang nằm trên giường, trên người được đắp chăn.
0 Nhận xét