Trong phòng chỉ có một mình tôi.
Đầu đau như búa bổ, cơ thể nóng đến kinh người.
Cổ họng dường như vì la hét hôm qua mà rách toạc, không phát ra tiếng, mỗi lần nuốt đều đau như kim châm.
Đo nhiệt độ — 38,5 độ.
Trên đường đến bệnh viện, tôi thầm mắng Diệp Lẫm là sao chổi.
Từ chối lời tỏ tình của cậu ta xong, lại bị xúc tu ghê tởm quấn lấy.
Hôm nay còn vì cậu ta mà khàn cả giọng.
Lên đại học mà quen phải cậu ta…
Đúng là xui xẻo tám đời.
Cổ họng đau nhức từng cơn, đầu óc mơ hồ của tôi bắt đầu vô thức hồi tưởng lại cảnh tượng kinh hoàng tối qua.
Cổ người bình thường… vặn đến mức đó mà còn sống được sao…?
Trong lúc suy nghĩ miên man, tôi đi đến ngã tư, phát hiện tiệm sách lớn bên đường đã đóng cửa.
Tôi dừng lại nhìn thêm mấy lần.
Đây chẳng phải là tiệm Diệp Lẫm thường đến sao… đóng cửa rồi?
Đúng lúc đó, bên tai vang lên một giọng nói cà lơ phất phơ.
“Ôi chà, tiếc thật, tiệm này mở ở đây vốn làm ăn tốt lắm, nhưng gặp phải chuyện tà môn, bị ép phải dọn đi rồi, tiếc quá tiếc quá.”
“Anh bạn, cậu có biết là chuyện gì không?”
Tôi nhìn trái nhìn phải, chỉ thấy một người ăn mặc như đạo sĩ đang ngồi xếp bằng trong góc râm mát.
Ông ta đeo kính râm tròn nhỏ, che kín ánh mắt, tôi không xác định được câu vừa rồi có phải nói với mình không.
“Đừng nhìn nữa, ở đây không có ai khác đâu, tiểu ca, ta đang nói với cậu đấy, lại đây.”
Đạo sĩ vẫy tay với tôi.
Tôi chẳng hiểu gì, nhưng vẫn bước tới.
Ông ta cũng không cần tôi đáp lại, tự mình nói tiếp.
“Nghe nói nửa tháng trước, ông chủ tiệm sách này mỗi tối sau khi đóng cửa kiểm kê tiền, đều phát hiện trong ngăn kéo có mấy tờ tiền biến thành tiền âm phủ của ngân hàng âm gian.”
“Ông ta còn thay máy kiểm tiền nhạy nhất, tự mình thu ngân, ban ngày thì chẳng có vấn đề gì, nhưng đến tối kiểm lại, lại thấy vài tờ tiền âm phủ lẫn trong tiền thật.”
“Cậu nói xem có tà không?”
Còn có chuyện như vậy?
Cổ họng tôi không nói được, chỉ tròn mắt nhìn đạo sĩ.
Mà ông ta lại như biết tôi đang nghĩ gì, tự nhiên tiếp lời.
“Sao lại không? Không thì người ta bỏ chỗ đẹp thế này làm gì, phải dọn đi chứ?”
“Đó là tiền người chết dùng, xuất hiện trong két tiền của người sống, sao không xui xẻo được? Ông chủ thà làm ăn kém đi một chút, cũng không muốn dính cái vận đen này.”
Chân tôi ngồi xổm lâu hơi tê, bèn đứng dậy.
Được rồi, đúng là chuyện này rất tà, nhưng tôi còn phải đi bệnh viện.
Tôi vẫy tay với đạo sĩ, định chào tạm biệt.
Vừa quay đầu, lại nghe giọng ông ta vang lên phía sau.
“Khoan đã tiểu ca, ta gọi cậu là vì thấy ấn đường cậu tối đen, thần sắc hư nhược, quanh thân còn có một luồng âm sát khí như có như không.”
“Không quá năm ngày nữa chắc chắn sẽ gặp tai họa, nhẹ thì mất thân, nặng thì mất hồn.”
Nói đến đây, đạo sĩ đột nhiên đổi giọng, mặt cười hì hì.
“Tiểu đạo gần đây đang khuyến mãi, không lấy 1888, cũng không lấy 1288, chỉ cần 888 thôi, phát phát phát, thế nào, nghe đã thấy may mắn rồi chứ?”
Khóe miệng tôi giật giật.
Đúng là lừa đảo giang hồ.
“Ê tiểu ca, sao lại nói xấu ta trong lòng vậy?”
Đạo sĩ đứng dậy, đi thẳng đến trước mặt tôi, ghé sát lại.
“Chẳng lẽ… gần đây cậu không bị thứ gì đó bẩn thỉu quấn lấy sao?”
Tim tôi theo lời ông ta mà giật thót.
Trong đầu hiện lên những xúc tu đỏ tươi.
0 Nhận xét