1.
Khoảng năm giây im lặng trôi qua, Lâm Sáng là người bật cười trước: “Lừa được mấy cậu rồi nhỉ?”
Hơi thở bị nén lại trong ngực tôi cuối cùng cũng được thở ra.
Mọi người cũng đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
“Anh Sáng, cậu dọa người quá rồi đấy! Lúc nãy suýt nữa tôi tưởng cậu thật sự thích Tiểu Tô nhà bọn tôi cơ!”
Lâm Sáng cười ha ha mấy tiếng: “Bớt xem video ngắn lại đi, có thời gian thì đi thi thêm vài cái chứng chỉ đi.”
“Anh Sáng, cậu cuồng thi chứng chỉ thì thôi, đừng ép tụi tôi học nữa!”
“Đúng vậy, Tiểu Tô bị cậu hành chưa đủ à? Còn muốn hại bọn tôi nữa! Tiểu Tô không cần tự do, nhưng tụi tôi cần!”
Được rồi, tôi thừa nhận, hiện tại dưới sự “áp bức” của Lâm Sáng, tôi đang chăm chỉ học hành.
Cậu ấy là một trong những bạn cùng phòng của tôi, từ ngày đầu nhập học, hai đứa đã như hình với bóng. Tôi dẫn cậu ấy chơi game, cậu ấy kéo tôi đi học.
Game thì chẳng chơi ra trò trống gì, nhưng thành tích học tập lại bị cậu ấy kéo lên đứng thứ hai toàn khoa.
Hạng nhất toàn khoa… chính là cậu ấy.
Chỉ là tôi vốn không có nhiều động lực học, nhưng mỗi lần bị cậu ấy ép, lại có thể học vào.
Thực ra tôi cũng khá biết ơn ông trời, ban cho tôi một “giám sát viên” như vậy, thúc ép tôi học tập.
Sau khi mẹ tôi biết chuyện này, còn đặc biệt bay tới mời Lâm Sáng ăn một bữa.
Ban đầu mẹ tôi tưởng tôi là đứa giỏi, đến khi gặp Lâm Sáng, bà quay sang nói với tôi:
“Mẹ cuối cùng cũng gặp được ‘con nhà người ta’ trong truyền thuyết rồi.”
Tôi thở dài: “Cái này… con thật sự không cãi được.”
Hôm đó, Lâm Sáng lái xe đưa tôi và mẹ đi chơi cả ngày.
Rót trà, đưa nước, xách túi, bóp chân,... dỗ mẹ tôi cười toe toét suốt một ngày.
Đến lúc tiễn mẹ ra ga, bà nắm tay Lâm Sáng nói:
“Sau này con trai cô giao cho cháu nhé.”
Lâm Sáng gật đầu thật mạnh.
Còn tôi đứng bên cạnh, cạn lời nhìn trời.
Ý gì đây… làm như tôi sắp gả đi vậy.
Kết thúc buổi sinh hoạt lớp, tôi và Lâm Sáng quay về ký túc xá.
“Tiểu Mã với Lão Hắc sao vẫn chưa về nhỉ?”
Lâm Sáng lấy đĩa trái cây vừa mua ra, bóc lớp màng bọc, đặt trước mặt tôi.
“Bên khoa của Tiểu Mã hình như có thi đấu gì đó, Lão Hắc chắc đi xem náo nhiệt rồi.”
“À.”
Cậu ấy cầm nĩa, xiên một miếng dứa, đưa tới miệng tôi.
Tôi cắn miếng dứa… tiện thể cắn luôn cả cái nĩa.
Tôi muốn tự ăn!
Nhưng mà…
Sau khi ăn bốn, năm miếng dứa, tôi vẫn không nhịn được hỏi:
“Sao dạo này cứ mua dứa vậy?”
Tay gõ chữ của Lâm Sáng khựng lại một chút:
“Dạo này đang mùa dứa, ăn nhiều chút, đợi qua mùa rồi thì không ăn nữa.”
Tôi gảy gảy mấy miếng dứa trong đĩa:
“Tôi ăn chán rồi, không muốn ăn dứa nữa.”
Cậu ấy không ngẩng đầu, giọng bình thản:
“Được, mai đổi loại khác cho cậu.”
Nhìn dáng vẻ bình thản của cậu ấy, tôi bỗng dưng có chút chột dạ.
Trước đó cậu ấy nói nếu tôi lọt top 5 toàn khoa thì sẽ bao tôi một học kỳ trái cây.
Theo lý mà nói, cậu ấy mua gì tôi ăn nấy là được rồi… tôi như vậy có phải hơi quá đáng không, người ta mua không hợp ý, còn đòi đổi cái khác.
“Hay là… cứ ăn dứa cũng được.”
Nghe vậy, Lâm Sáng đặt điện thoại xuống, kéo ghế ngồi cạnh tôi.
“Vừa nãy đang trả lời chuyện của hội sinh viên. Nếu cậu không thích thì tôi mua loại khác cho cậu. Dâu tây với việt quất thế nào? Thích không?”
0 Nhận xét