Tôi gật đầu.
Nhưng nghĩ lại, hai loại đó hơi đắt…
“Hay là ăn dứa cũng được.”
Cậu ấy giơ tay xoa đầu tôi:
“Không sao, muốn ăn gì thì ăn. Đây là tôi thua cậu mà. Mấy nghìn tệ tiền học bổng của tôi vốn để mua đồ ăn vặt với trái cây cho cậu, không cần lo chuyện tiền bạc. Với lại đâu phải chỉ mình cậu ăn, phần cậu ăn thừa chẳng phải cuối cùng đều vào bụng tôi sao?”
Nghe cũng có lý.
“Không muốn ăn thì cứ để đó, tôi đi tắm, lát ra ăn tiếp.”
Nói xong, cậu ấy véo má tôi một cái rồi quay người vào phòng tắm.
Tôi cầm phần dứa còn lại, đặt lên bàn cậu ấy.
Đang định quay đi, lại vô tình liếc thấy màn hình điện thoại của cậu ấy — chưa khóa.
Trên thanh tìm kiếm là:
“Con trai ăn trái cây gì để bổ thận.”
Tôi: ?
Tôi mới hơn hai mươi tuổi, bổ thận cái gì?!
Tôi khỏe như trâu luôn ấy chứ!
Tôi quay lại ngồi xuống ghế, vừa chơi game vừa nghĩ, nếu dâu tây với việt quất bổ thận, vậy dứa có tác dụng gì?
Cơn tò mò nổi lên, tôi thoát game, tìm thử.
“Con trai ăn dứa…”
Kết quả hiện ra ngay lập tức.
【Ăn dứa có thể khiến mồ hôi, nước bọt, thậm chí… trở nên ngọt hơn.】
Tôi “cạch” một cái úp điện thoại xuống bàn.
Có thể cảm nhận rõ mặt mình đang nóng lên, đưa tay sờ.... nóng hầm hập.
Ai mà biết tìm ra cái kết quả… không đứng đắn thế này chứ.
Vậy chuyện này… Lâm Sáng có biết không?
Nghĩ đến đây, mặt tôi càng đỏ hơn.
Không, là… càng “vàng” hơn mới đúng.
Con người mà, tò mò đúng là chuyện đáng sợ nhất.
Bởi vì trong đầu tôi toàn là... Lâm Sáng mỗi ngày đều ăn dứa tôi ăn thừa, còn ăn nhiều hơn tôi… vậy cậu ấy có phải cũng “ngọt” rồi không?
Trời ơi, tôi tò mò chết mất.
Con người một khi đã tò mò, thì sẽ nghĩ mãi, nghĩ mãi không thôi.
Càng nghĩ càng tò mò, càng tò mò càng nghĩ.
Một vòng luẩn quẩn.
Tôi giơ tay lên ngửi thử, chẳng ngửi ra mùi gì.
Cũng phải, tôi có đổ mồ hôi đâu.
Sau mười phút suy nghĩ, tôi thành công… tự làm mình bực mình.
Nhưng mà, tà niệm nổi lên, tôi trực tiếp ngồi canh trước cửa phòng tắm.
Đợi cậu ấy bước ra.
Tôi nhất định phải ngửi xem trên người cậu ấy có mùi ngọt không.
Thế là, khi Lâm Sáng vừa bước ra khỏi phòng tắm, thứ cậu ấy nhìn thấy… chính là tôi đang đứng thẳng tắp ngay trước cửa.
“Cậu định tắm luôn à?”
Tôi tiến lại gần cậu ấy một chút: “Ờ… hôm nay tôi muốn ngủ sớm, nên tắm sớm luôn.”
Tôi khẽ nhúc nhích mũi, cố ngửi thử.
Không có gì ngoài mùi sữa tắm.
Đúng lúc tôi đang thất thần bay đi đâu đó, Lâm Sáng đột nhiên nắm lấy cánh tay tôi.
Cậu ấy kéo nhẹ một cái, tôi trực tiếp đâm sầm vào người cậu.
Mà lúc này, phần thân trên của cậu ấy… hoàn toàn trần trụi.
Tôi cúi đầu nhìn hai tay mình đang vững vàng đặt trên cơ bụng của cậu ấy, đầu óc trống rỗng.
Lâm Sáng lại như không hề nhận ra, giơ tay xoa xoa tóc tôi:
“Ngày mai tôi có trận thi đấu, cậu đi không?”
“Thi đấu gì?” Tôi vừa hỏi, vừa lén rút tay khỏi bụng cậu ấy.
“Bóng rổ.”
À… bóng rổ à. Tôi vốn không thích vận động, nên cũng chẳng hứng thú.
Tôi vừa định nói không đi, nhưng chợt nghĩ — nếu cậu ấy chơi bóng rổ… chẳng phải sẽ đổ mồ hôi sao?
Tôi lập tức vỗ tay một cái: “Đi!”
“Vậy mai hai giờ rưỡi chiều cậu đến sân vận động, tiện thể mang cho tôi chai nước.”
“Được!”
Lâm Sáng vỗ nhẹ vào lưng dưới của tôi, đẩy tôi về phía cửa phòng tắm:
“Đi tắm đi, mai đừng quên."
0 Nhận xét