[Tò Mò Không Chỉ Hại Chết Con Mèo, Mà Còn Có Thể Bẻ Cong Tôi Nữa_] Chương 3

 Tôi gật đầu, bước vào phòng tắm.

Mười giây sau, tôi lại đi ra.

“Quên lấy đồ ngủ, ha ha ha.”

Lâm Sáng đang sấy tóc, thấy tôi bước ra thì đi thẳng tới giường tôi, cầm bộ đồ ngủ được gấp gọn gàng đưa cho tôi:

“Lúc nào cũng lơ đãng.”

Tôi giơ nắm đấm về phía cậu làm bộ dọa, rồi cầm đồ ngủ quay lại phòng tắm.

Ngày hôm sau, chưa đến hai giờ tôi đã có mặt ở nhà thi đấu.

Lâm Sáng đang khởi động, thấy tôi thì sững lại một chút rồi đi thẳng về phía tôi.

“Sao đến sớm vậy?”

Tôi đưa chai nước trong tay cho cậu ấy:

“Chiều nay không có tiết, ở ký túc xá cũng chán, nên qua luôn. Đây, nước của cậu.”

Lâm Sáng không nhận:

“Cứ để ở chỗ cậu trước đi, giờ tôi chưa uống, sợ bị lẫn với của người khác.”

Ừ, đúng rồi, cậu ấy có chút sạch sẽ, đồ người khác uống rồi thì chắc chắn cậu ấy sẽ không đụng vào nữa.

“Ờ.” Tôi cất lại chai nước vào balo.

“Vậy khi nào đưa cậu?”

Lâm Sáng nghĩ một chút:

“Cứ cầm đi, lúc nào muốn uống tôi sẽ tìm cậu.”

Cậu ấy quay lại tiếp tục khởi động, còn tôi tùy tiện tìm một chỗ nhìn rõ để ngồi.

Cậu ấy vừa khởi động, thỉnh thoảng lại liếc tôi một cái.

Đến hai giờ rưỡi, nhà thi đấu bắt đầu đông người.

Chưa đến mười phút đã gần như kín chỗ.

Tôi nhìn đám người giơ banner cổ vũ Lâm Sáng, rơi vào trầm tư.

Cảnh này… tôi chỉ thấy trên TV, ngoài đời cũng có thật sao?

Lâm Sáng nổi tiếng đến vậy à?

Đang lúc tôi còn ngơ ngác, một cô gái bỗng ngồi xuống cạnh tôi:

“Bạn học Tô Ngạn, chào cậu.”

“Chào.”

“Tôi là Trần Nhược Nhược khoa biểu diễn. Lần trước học đại cương tôi quên mang bút, cậu đã cho tôi mượn một cây, còn nhớ không?”

“À.” Tôi gật đầu

“Là cậu à.”

“Đúng vậy, lần trước đi vội quá chưa kịp cảm ơn cậu.”

Tôi xua tay: “Chỉ là cây bút thôi mà.”

Cô ấy cười:

“Vừa hay hôm nay gặp, tôi muốn nhờ cậu một việc. Tuần này bọn tôi có một vở kịch, nhưng đang thiếu một vai. Tìm mãi không có người phù hợp, mà tôi thấy cậu rất hợp, nên muốn mời cậu cameo một chút.”

Tôi vội xua tay:

“Diễn xuất thì tôi không biết đâu.”

“Không có lời thoại đâu, vai là một ngôi sao nhỏ, chủ yếu là… phải đẹp trai.”

Tôi bật cười:

“Đừng đùa, khoa biểu diễn các cậu thiếu gì trai đẹp, đến lượt tôi cứu nguy à?”

Trần Nhược Nhược ngại ngùng cười:

“Vì lần này tính tín chỉ. Vai đó không có lời thoại, cũng không có cảnh diễn gì nhiều, nhưng lại là nhân vật nối mạch câu chuyện, bỏ thì không được. Mà diễn thì lại không được bao nhiêu điểm, nên chẳng ai muốn nhận.”

Cô ấy cắn răng:

“Thế này đi, nếu cậu nhận diễn, tôi tặng cậu hai vé buffet khách sạn năm sao, buffet tôm hùm, được không?”

Tôi thì… từ bé đến lớn, chỉ có mỗi một điểm yếu — là ham ăn.

Nghe xong đúng là động lòng.

“Đến lúc đó cậu đi cùng bạn trai, thế nào? 888 tệ một người đấy!”

Nghe đến đây, tôi gật đầu ngay:

“Được! Hehe.”

Trần Nhược Nhược cũng thở phào:

“Cảm ơn nhiều nhé.”

“Khách sáo gì.”

Hai chúng tôi kết bạn WeChat.

Tôi vừa định nghiêm túc xem trận đấu, thì chợt nhớ lại lời cô ấy vừa nói.

“Bạn trai?” Tôi tròn mắt

“Tôi không có bạn trai mà.”

Trần Nhược Nhược: “Không có? Số 11 trên sân kia chẳng phải sao? Tôi thấy hai người mấy lần rồi, lúc nào cũng đi cùng nhau, trên lớp, sau giờ học, cả ngoài trường nữa.”

Tôi cười ha ha mấy tiếng:

“Đó là bạn cùng phòng của tôi.”

Trần Nhược Nhược cũng cười hì hì:

“Cũng hiếm gặp đấy, bình thường chỉ thấy trong tiểu thuyết, anh em tốt mà thành một đôi, còn tưởng là sưởi ấm cho nhau cơ.”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘