Tiểu Tiểu ngồi sát bên tôi, dựa vào tôi, người thơm thơm, cả người mềm mại.
Nhìn đi nhìn đi, vẫn là con gái tốt hơn.
Không giống Lâm Sáng, tối qua mạnh tay như vậy, bóp eo tôi đau muốn chết.
Tiểu Tiểu đột nhiên ghé sát lại, thì thầm bên tai tôi:
“Anh đẹp trai, người đứng ở cửa kia có phải đến tìm anh không? Em thấy anh ta nhìn anh lâu lắm rồi.”
Toàn thân tôi run lên, ngẩng đầu nhìn.
Quả nhiên thấy Lâm Sáng đang đứng ở cửa.
Thấy tôi nhìn sang, cậu ấy vẫy tay với tôi, rồi quay người rời đi.
Tôi cuối cùng cũng thở phào.
Hù chết tôi, còn tưởng cậu ấy tới gây chuyện.
Buổi tập kết thúc đã là bảy giờ tối, tôi lại đi ăn cùng họ, đến lúc về ký túc xá thì đã mười giờ.
“Trời ơi, cuối cùng cậu cũng về rồi! Bọn tôi lo chết mất, còn tưởng cậu bị bắt cóc! May mà chiều nay Lâm Sáng nói tìm được cậu rồi.”
Tiểu Mã nhảy tới trước mặt tôi, nhìn tôi từ trên xuống dưới:
“Cậu đi đâu thế? Mất tích cả ngày.”
Lão Hắc: “Cả ngày không có tin tức gì, dọa chết tôi rồi. Sáng tụi tôi dậy thì cậu đã biến mất rồi, gọi điện cũng không nghe.”
Tôi cười ngốc mấy tiếng:
“Không sao, chỉ là đi tập kịch với bên khoa biểu diễn thôi.”
Tôi kể lại hết chuyện hôm nay cho họ nghe.
“Trời, nhiều gái đẹp vậy à, tôi cũng muốn đi.”
Tiểu Mã đầy vẻ mơ mộng.
Lão Hắc: “Đừng có phá, đến lúc họ diễn chính thức thì tụi mình đi xem là được.”
Tiểu Mã: “Đúng đúng, tôi đã nói mà, Tô Ngạn đẹp trai thế này, đúng là hợp làm ngôi sao lớn.”
Tôi vỗ mạnh lên vai cậu ta:
“Đừng có xàm.”
Ánh mắt tôi quét một vòng trong phòng, rồi dừng lại ở giường của Lâm Sáng.
Không thấy người.
Lâm Sáng đâu rồi?
Tối đó, nằm trên giường, tôi mới lấy điện thoại ra, tắt chế độ rung.
Vừa mở WeChat, tin nhắn dồn dập tràn vào.
Tin cuối cùng là của Lâm Sáng:
【Tôi đi rồi, tạm biệt.】
Đi rồi? Ý gì?
Tôi bật dậy khỏi giường.
Bắt đầu lướt lại từ đầu tin nhắn của cậu ấy.
【Sáng sớm đi đâu rồi?】
【Tô Ngạn, sao không nghe điện thoại?】
【Cậu ổn không? Ở đâu?】
【Nghe máy đi.】
【Nghe máy đi mà.】
……
Từng tin một, đều là tìm tôi.
Cho đến buổi chiều, cậu ấy gửi:
【Tìm được cậu rồi.】
Chính là lúc tôi đang tập với Tiểu Tiểu.
Sau đó là câu cuối cùng
【Tôi đi rồi, tạm biệt.】
Sao kỳ vậy… mà cậu ấy cũng không ở ký túc xá.
Tôi hét lên:
“Lão Hắc! Tiểu Mã! Lâm Sáng đâu?!”
Lão Hắc kinh ngạc:
“Cậu ấy không nói với cậu à?”
“Nói cái gì?”
“Cậu ấy đi trao đổi ở trường tỉnh khác rồi, nói là hai tháng. Vừa nãy còn nhắn tôi bảo đã lên máy bay rồi. Tôi tưởng cậu ấy nói với cậu rồi chứ.”
Cái gì cơ?
Cậu ấy… đi rồi?
Hình như trước đó cậu ấy có nhắc đến chuyện trao đổi, nhưng tôi không quan tâm nên cũng không để ý.
Nhưng sao lại đi đột ngột như vậy?
Sao lại không nói với tôi một tiếng?
Hai tháng lận…
Tôi mở khung chat với Lâm Sáng, trực tiếp chất vấn.
Tô Ngạn: 【Cậu đi trao đổi rồi à?】
Ba giờ sáng, tôi nhận được tin nhắn trả lời.
Lâm Sáng: 【Ừ.】
Tô Ngạn: 【Hôm nay đi sao không nói với tôi?】
Lâm Sáng: 【Sao còn chưa ngủ? Đừng thức khuya, không tốt cho sức khỏe.】
Tô Ngạn: 【Tôi hỏi cậu sao không nói với tôi chuyện hôm nay đi.】
Lâm Sáng: 【Muốn nói lắm, nhưng không có cơ hội.】
Tô Ngạn: 【Sao lại không có? Ít nhất cũng có thể nhắn WeChat cho tôi chứ. Cậu còn nhắn cho Lão Hắc nói đã lên máy bay, sao không nhắn cho tôi?】
Lâm Sáng: 【Tôi tưởng cậu ghét tôi rồi. Từ sáng tôi đã tra camera, cuối cùng mới xác định được cậu ở đâu. Lúc tìm được cậu, tôi muốn nói trực tiếp, nhưng tình huống lúc đó… không thích hợp. Nhưng tôi đã nói tạm biệt với cậu rồi, còn vẫy tay nữa.】
0 Nhận xét