Mặc xong quần áo, tôi xách balo đi ra ngoài, mặc kệ ba người kia còn đang ngủ như chết.
Dù có ngốc đến đâu tôi cũng hiểu, tối qua, giữa tôi và Lâm Sáng… đã có gì đó không còn đúng nữa.
Nghĩ đến những gì Trần Nhược Nhược nói trước đó, tôi trực tiếp hẹn cô ấy ra ngoài.
Trần Nhược Nhược ngáp dài ngồi đối diện tôi:
“Sáng sớm gọi tôi ra làm gì vậy?”
“Lần trước cậu nói… Lâm Sáng là bạn trai tôi.”
Trần Nhược Nhược lập tức tỉnh ngủ:
“Hai cậu thành rồi à?”
Tôi: …
“Không. Tôi chỉ muốn biết tại sao cậu lại nói vậy. Là do bọn tôi quá thân sao?”
Trần Nhược Nhược chậc chậc vài tiếng:
“Thân? Hai cậu là hoàn toàn không có khoảng cách an toàn.”
Thấy tôi vẫn mơ hồ, cô ấy tiếp tục:
“Hai cậu xuất hiện là dính như sam. Nhìn thì giống anh em tốt thật, nhưng kiểu người lăn lộn trong giới hủ lâu năm như tôi, liếc cái là thấy có gì đó không đúng.”
“Ví dụ như, anh em bình thường đi đường khoác vai là chuyện bình thường, nhưng lúc hai cậu đi cùng, cậu ấy thỉnh thoảng sẽ ôm eo cậu, thời gian rất ngắn, cậu không để ý.”
“Còn nữa, lúc ăn cơm, đột nhiên lau miệng cho cậu. Đồ cậu ăn thừa, uống dở đều do cậu ấy xử lý… Người khác đều nghĩ Lâm Sáng coi cậu là con trai, nhưng chỉ có tôi nhìn ra, cậu ấy coi cậu là vợ.”
Tôi há hốc miệng.
“Cậu…”
Trần Nhược Nhược ngẩng đầu đầy tự hào:
“Sao? Có phải tôi rất lợi hại không? Quan sát siêu chuẩn.”
“Cậu theo dõi bọn tôi à?”
Trần Nhược Nhược: …
“Tôi tình cờ gặp thôi… chỉ là tôi ship hai cậu, nên chú ý nhiều hơn một chút.”
Cô ấy nheo mắt, ghé sát lại:
“Hôm nay cậu đột nhiên hỏi cái này là sao? Có chuyện gì xảy ra đúng không?”
Cô ấy đánh giá tôi từ trên xuống dưới, rồi đột nhiên che miệng, nhỏ giọng:
“Hai cậu… làm rồi à? Cổ cậu có dấu ‘dâu tây’ kìa.”
Tôi lập tức đưa tay che cổ áo.
Tôi còn cố tình mặc áo cổ cao rồi mà vẫn bị phát hiện.
“Trời ơi, hai cậu…”
Tôi vội xua tay:
“Không có không có! Bọn tôi không làm gì cả!”
Trần Nhược Nhược “ồ” một tiếng:
“Cậu nghĩ tôi có tin không?!.”
Tôi: …
Trần Nhược Nhược:
“Vậy hôm nay tìm tôi là muốn gì? Muốn tôi tư vấn… hay là…”
Cô ấy nhìn tôi đến mức tôi thấy lúng túng.
“Hay là… cậu muốn thoát khỏi sự khống chế của cậu ấy?”
Tôi lập tức phản bác:
“Cậu ấy không khống chế tôi.”
Trần Nhược Nhược: …
“Vậy cậu nói tôi nghe, cậu nghĩ thế nào?”
Tôi cắn môi:
“Tôi không thích con trai. Tôi thấy bọn tôi bây giờ có hơi quá giới hạn rồi… tôi muốn tự mình bình tĩnh một thời gian.”
Trần Nhược Nhược:
“Tôi giúp cậu.”
“Gì cơ?” Tôi có chút không tin nổi
“Không phải cậu ship bọn tôi sao?”
Trần Nhược Nhược hít sâu một hơi:
“Ship thì ship, nhưng tôi có đạo đức nhé! Nếu cậu không muốn, tôi đương nhiên phải cứu cậu, không thì khác gì buôn người!”
Tôi có chút cảm động:
“Cậu đúng là người tốt.”
“Bình thường thôi, chủ yếu là lương thiện.”
Cô ấy nhìn điện thoại:
“Lát nữa cậu đi với tôi, đến thẳng chỗ tập kịch.”
Tôi gật đầu.
Dù sao giờ đầu óc tôi cũng rối loạn, đi xem tập kịch cũng tốt.
Điện thoại tôi rung liên tục, không cần nhìn cũng biết là Lâm Sáng.
7
Đi theo Trần Nhược Nhược suốt một ngày, ngắm trai xinh gái đẹp cả ngày, đúng là bổ mắt thật.
“Lại đây lại đây, cậu ngồi chỗ này nhé. Tiểu Tiểu, cậu ngồi cạnh cậu ấy.”
Nói xong, một cô gái nhảy chân sáo lại:
“Anh đẹp trai ơi, em ngồi cạnh anh một chút nhé. Lát nữa có thể em sẽ dựa gần anh một chút, nhưng em không có ý đồ gì đâu, tất cả vì nghệ thuật!”
0 Nhận xét