1
Thụ chính Lâm Thu được tổng tài Cố Dạ bao nuôi trong một căn biệt thự ở ngoại ô.
Hôm nay Lâm Thu không được khỏe.
Cố Dạ bận công việc không thể rời đi, bèn bảo tôi - trợ lý của anh ta - đến xem tình hình.
Nào ngờ chính quyết định ấy lại tạo cơ hội cho tên công pháo hôi như tôi ra tay.
Theo nguyên tác, "tôi" vừa nhìn thấy Lâm Thu xinh đẹp mê người liền nổi lòng xấu xa.
Không chỉ lén chụp ảnh riêng tư của cậu ấy để uy hiếp, còn nhân cơ hội sàm sỡ đủ điều.
Tuy sau khi mọi chuyện bại lộ sẽ bị hai công chính còn lại chỉnh cho sống dở chết dở.
Nhưng dù sao tôi cũng cầm sẵn kịch bản pháo hôi rồi.
Hệ thống: 【Theo cốt truyện, bây giờ Lâm Thu đã sốt đến ngất đi. Cậu chỉ cần bế cậu ta vào phòng ngủ, tiện thể chiếm chút tiện nghi là được.】
Tôi chột dạ.
【Vừa mới gặp đã đi sàm sỡ người ta, chẳng phải biến thái quá sao?】
Hệ thống im lặng.
À.
Hình như thiết lập nhân vật của tôi đúng là một tên biến thái thật.
Hệ thống tiếp tục tẩy não:
【Nghĩ đến khoản tiền thưởng hậu hĩnh sau khi hoàn thành nhiệm vụ đi...】
Lúc tôi bước vào, Lâm Thu đang nằm trên ghế sofa.
Đôi chân dài co lại đầy tủi thân.
Làn da trắng ngần ửng lên một màu đỏ bất thường.
Tôi cúi người bế cậu ấy lên, đưa về phòng ngủ.
Đặt người xuống giường xong.
Tôi thở hắt ra.
"Không ngờ cũng nặng phết."
Hệ thống: 【Cởi quần áo cậu ta. Hôn cậu ta.】
Trong lòng tôi lẩm nhẩm một câu A Di Đà Phật.
Bàn tay đặt lên eo Lâm Thu.
Nhưng còn chưa kịp kéo áo.
Đã bị một bàn tay nắm chặt.
Lâm Thu tỉnh rồi.
Đôi mắt hoa đào xinh đẹp đầy vẻ cảnh giác.
"Anh định làm gì?"
Tôi không dám nhúc nhích.
"Tôi... tôi là trợ lý của Cố tổng. Là anh ấy bảo tôi đến chăm sóc cậu."
Hiện giờ vẫn là giai đoạn đầu của cốt truyện.
Cố Dạ vẫn còn đơn phương.
Quả nhiên, vừa nghe đến hai chữ "Cố Dạ", ánh mắt Lâm Thu lập tức trở nên lạnh nhạt.
"Cầm hộp thuốc lại đây."
Tôi ngoan ngoãn làm theo.
Ai ngờ vừa quay lại, đã thấy Lâm Thu cởi áo.
Trên tấm lưng thẳng tắp, rắn chắc là mấy vết roi đỏ thẫm, nhìn thôi cũng thấy đau.
Chẳng phải bảo là bị bệnh sao?
Sao lại còn bị thương nữa?
Nhưng từ xưa phản diện đều chết vì lắm lời.
Cho nên tôi không dám hỏi.
Đầu ngón tay tôi chấm thuốc mỡ.
Khi bàn tay mát lạnh chạm vào làn da ấm nóng.
Lâm Thu rũ mắt, không nhìn rõ cảm xúc.
"Chuyện này đừng nói cho Cố Dạ."
Tôi hơi khó xử.
Dù sao Cố Dạ cũng thần thông quảng đại.
Nếu biết tôi giấu anh ta...
Lâm Thu nhìn tôi đầy uy hiếp.
"Nếu anh dám hé nửa lời, tôi sẽ nói với anh ta chuyện ban nãy anh định hôn tôi."
Tôi: "!"
Khác hoàn toàn với nguyên tác luôn rồi!
Đâu rồi đóa bạch liên hoa ngoan ngoãn, mặc người bắt nạt cơ chứ?
Trong lúc tôi còn đang bôi thuốc cho cậu.
Lâm Thu bất ngờ xoay người.
Ngay trước mắt tôi là cơ bụng săn chắc.
Mặt tôi mất hết tiền đồ mà đỏ bừng.
Lâm Thu đưa tay bóp má tôi, bật cười.
"Gan nhỏ thế này mà cũng đòi chiếm hời?"
Tôi lùi về sau một bước.
"Đ... đâu phải tôi chưa hôn được đâu."
Lâm Thu vòng tay ôm lấy eo tôi.
Rồi cúi đầu hôn tôi một cái.
Đôi môi mềm mại chạm vào nhau.
Cảm giác tê dại lan khắp người khiến chân tôi suýt nhũn ra.
"Giờ thì hôn rồi."
Tôi giật bắn mình.
"Cậu... cậu... cậu..."
Đúng là trời đất đảo lộn!
Lâm Thu cười nhạt.
"Giờ chúng ta ngồi chung một con thuyền rồi. Nếu anh dám về nói gì với Cố Dạ, tôi sẽ bảo anh ta rằng chính anh ép buộc tôi."
"Anh biết thủ đoạn của Cố Dạ mà."
Tôi tức đến mức suýt chửi thề.
Một tên công mà sống thảm đến mức này, đúng là thất bại!
Lâm Thu tiễn tôi ra tận cửa.
Còn tiện tay vỗ nhẹ lên mông tôi.
Thấy mặt tôi đỏ bừng như ý muốn, ý cười trong mắt cậu ta càng sâu hơn.
"Tạm biệt nhé, thỏ con."
0 Nhận xét