[Xuyên Thành Pháo Hôi Trong Truyện Đam Mỹ NP, Tôi Bị Ba Nam Chính Nhắm Tới_] Chương 8

 Tôi chết sững.

Khung cảnh này...

Sao cứ thấy quen quen.

Từ bao giờ Cố Dạ lại biến thành chuyên gia bắt gian thế này?

Cố Dạ lạnh giọng:

"Tôi giúp cậu."

"Cho cậu ở đây."

"Không phải để cậu ở đây nhòm ngó người của tôi."

Người của anh?

Là đang nói tôi sao?

Lâm Thu đứng dậy.

Không quên chỉnh lại quần áo đã bị vò nhăn cho tôi.

"Cố tổng có bao giờ chịu thiệt đâu."

"Anh đồng ý giúp tôi đoạt lại nhà họ Lâm. Chẳng qua vì sau khi tôi nắm quyền Lâm thị sẽ giao cho anh mảnh đất phía bắc thành phố mà hai bên đã bàn từ trước."

Trong nháy mắt.

Nhiệt độ trong phòng như tụt xuống dưới âm độ.

Đôi tình nhân định mệnh...

Sao mới vài câu đã sắp đánh nhau rồi?

Kịch bản này sụp đổ hoàn toàn rồi!

Tôi vội vàng chen vào giữa.

"Hai người bình tĩnh đi."

"Đâu cần phải tranh giành."

"Mọi người vui vẻ ở bên nhau chẳng phải tốt hơn sao?"

Cả hai đồng loạt quay sang nhìn tôi.

Lúc ấy tôi mới nhận ra mình vừa nói cái gì.

Tôi lắp bắp chữa cháy.

"Ý... ý tôi không phải thế."

Hệ thống còn đâm thêm một nhát.

【Oa~ Thì ra ký chủ cũng thích chơi NP à?】

Nếu đánh được cái hệ thống chết tiệt này.

Tôi nhất định sẽ tháo nó ra thành từng mảnh!

15

Nhân lúc hai người còn đang giằng co.

Tôi lén chuồn về nhà.

Nằm vật ra giường với vẻ mặt không còn gì để luyến tiếc.

【Đồ hệ thống chó má! Rốt cuộc cốt truyện bị làm sao vậy? Lần này mà còn định qua loa với tôi thì không được đâu!】

Hệ thống lí nhí đáp:

【Nhưng... những gì tôi bảo cậu làm đều là nội dung trong nguyên tác mà.】

Tôi cạn lời.

【Mày đúng kiểu học sinh chỉ biết học thuộc đáp án trước kỳ thi. Đến lúc đề đổi rồi mà vẫn chẳng biết mình sai ở đâu.】

Đến nước này.

Nếu tôi còn không nhận ra bọn họ đều có ý với mình.

Thì đúng là đồ ngốc.

Tôi bật dậy như cá chép hóa rồng.

Hùng hùng hổ hổ lôi vali ra nhét quần áo.

Hệ thống chẳng hiểu gì.

【Ký chủ làm gì thế?】

【Chạy trốn!】

【Cậu chạy đi đâu? Thế tiền thưởng nhiệm vụ thì sao?】

Tôi phịch mông ngồi xuống đất.

Tôi đã đọc nguyên tác rồi.

Biết rõ về sau sẽ kích thích đến mức nào.

Đã thế thì còn cần tiền thưởng làm gì nữa!

Tôi gửi đơn xin nghỉ việc cho phòng nhân sự.

Đến cả tiền lương tháng này cũng không lấy.

Trong đêm bỏ trốn.

Bay thẳng ra nước ngoài.

16

Không ngờ.

Ngay trên đường phố nước ngoài.

Tôi lại gặp Tống Minh Hàn đang quay MV.

Cậu ta nhìn chiếc vali trong tay tôi.

"Ly gia xuất tẩu à?"

Tôi cảnh giác nhìn cậu.

Tống Minh Hàn đưa tay phủi bông tuyết trên tóc tôi.

"Người ta bảo những người gặp lại nhau trong đêm tuyết sẽ mãi mãi ở bên nhau."

"Lãng mạn không?"

Tôi gạt tay cậu ta ra.

"Chúng ta mới gặp có hai lần. Cậu không thấy mình quá tùy tiện sao?"

Tống Minh Hàn bình thản đáp:

"Chúng ta gặp nhau nhiều hơn cậu nghĩ."

"Hình nền điện thoại của Lâm Thu là ảnh cậu."

Sau đó.

Cậu ta kéo tôi vào chiếc lều dựng tạm cho đoàn quay.

Đưa cho tôi một cốc cacao nóng.

"Đi với tôi đến một nơi."

Tôi lắc đầu từ chối.

Tống Minh Hàn cười lạnh.

"Nếu cậu không đi, tôi sẽ nói với Lâm Thu rằng cậu đang ở chỗ tôi."

Đúng là vô liêm sỉ!

Nhưng tôi chỉ còn cách thỏa hiệp.

Khó khăn lắm mới trốn được.

Tôi không muốn nhanh như vậy đã bị hai người kia tìm thấy.

17

Tôi cứ nghĩ, Tống Minh Hàn sẽ dẫn tôi đến quán bar, ngắm gái đẹp.

Không ngờ, cậu ta lại dẫn tôi đi đến tiệm bánh ngọt.

Rồi đến khu trò chơi điện tử.

Nhìn Tống Minh Hàn mặc nguyên cây đồ da màu đen.

Một tay cầm kem ăn ngon lành.

Tôi đứng chết trân tại chỗ.

Thì ra...

Cậu ta thích đồ ngọt.

Tôi còn đang thất thần.

Tống Minh Hàn đã cúi đầu.

Cắn luôn một miếng kem trên tay tôi.

"Ngọt thật."

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘