Tôi nghiến răng.
"Cậu biết bây giờ mình giống cái gì không?"
Tống Minh Hàn khó hiểu nhìn tôi.
Tôi nhét luôn cây kem vào tay cậu ta.
"Giống mấy tiểu tam trong phim."
"Chuyên đi quyến rũ chồng người khác."
Tống Minh Hàn chẳng hề tức giận.
Chỉ mỉm cười hỏi ngược:
"Thế tôi là tiểu tam, vậy ai mới là chính thất?"
Tôi: "?"
Đây là kiểu suy nghĩ quái gì vậy?
Tôi chẳng muốn tiếp tục đôi co với cậu ta nữa, bèn nói:
"Muộn rồi, tôi về khách sạn trước đây."
Tống Minh Hàn đáp:
"Để tôi đưa cậu về."
Vừa nói vừa rất ga lăng mở cửa xe giúp tôi.
Tôi nhìn cậu ta đầy nghi ngờ.
Nhưng cuối cùng vẫn lên xe.
Có xe đưa miễn phí thì tội gì không đi.
Cả ngày nay chạy ngược chạy xuôi.
Thể lực của tôi đã cạn sạch.
Sau khi báo tên khách sạn.
Được hơi ấm trong xe sưởi cho dễ chịu.
Tôi chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu.
Đến khi Tống Minh Hàn mở cửa xe gọi tôi dậy.
Thân người cậu ta vừa khéo chắn luôn cơn gió lạnh buốt bên ngoài.
"Ngủ ngon thế à? Thật coi tôi là tài xế của cậu luôn rồi?"
Tôi ngượng ngùng sờ mũi.
"Lần sau tôi mời cậu ăn cơm. Cậu mau về đi, cũng muộn rồi."
Xuống xe.
Tôi vừa đi được mấy bước.
Nghe tiếng bước chân phía sau liền quay đầu.
"Cậu đi theo tôi làm gì?"
Tống Minh Hàn nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc.
"Chẳng phải cậu vừa bảo tôi về sớm sao?"
"..."
"Cậu cũng ở đây?"
Tống Minh Hàn gật đầu.
Tôi cười gượng.
"Trùng hợp thật."
18
Làm thủ tục nhận phòng xong.
Tôi nằm trên giường lướt video.
Hệ thống lại dùng cái miệng độc địa của nó nói ra một câu khiến người ta rợn tóc gáy.
【Ký chủ đúng là đồ ngốc.】
Tôi khó hiểu.
【Ý gì đây?】
【Ý là... cậu sắp không giữ được trong sạch nữa rồi.】
Tôi càng chẳng hiểu.
【Chỉ là trùng hợp thôi mà. Chẳng lẽ tôi còn cấm được Tống Minh Hàn ở khách sạn này?】
Vừa dứt lời.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi vừa mở cửa.
Đã bị một bàn tay to bịt chặt miệng.
Người kia kéo tôi vào trong phòng rồi tiện tay đóng cửa lại.
Trong đôi mắt đen của Tống Minh Hàn thoáng hiện vẻ lạnh lẽo.
"Vừa rồi có fan cuồng đến gõ cửa phòng tôi."
Tôi mở to mắt.
Ở nước ngoài mà cũng gặp fan?
Nhưng nghĩ kỹ lại.
Với độ nổi tiếng của Tống Minh Hàn thì chuyện đó cũng chẳng phải không thể.
"Fan cuồng đã biết số phòng của tôi. Tôi chỉ còn cách sang chỗ cậu."
Tôi hỏi:
"Sao cậu không gọi cho nhân viên đi cùng?"
Tống Minh Hàn ho khẽ, vẻ mặt có chút mất tự nhiên.
"Bọn họ... không ở khách sạn này."
"Cái gì?"
Hệ thống chen ngang.
【Ký chủ còn chưa nhìn ra à? Tên nhóc này cố ý ở khách sạn này là vì cậu đó.】
Tôi tức đến muốn hộc máu.
Thì ra...
Tống Minh Hàn cũng có ý với tôi.
Tôi trốn được Lâm Thu.
Trốn được Cố Dạ.
Kết quả lại không trốn nổi Tống Minh Hàn ở tận nước ngoài.
19
Với thân phận của Tống Minh Hàn.
Cậu ta không tiện lộ mặt.
Bất đắc dĩ.
Tôi chỉ đành gọi điện cho lễ tân.
Lại phối hợp với bảo vệ xử lý suốt một hồi.
Cuối cùng mới bắt được tên fan cuồng đang ngồi chực ngoài hành lang.
Sau khi mọi chuyện lắng xuống.
Tôi nói:
"Tống Minh Hàn, giờ cậu có thể về phòng mình rồi."
Cậu ta đứng im.
"Nhỡ còn người khác thì sao?"
Tôi nheo mắt.
"Đừng nói là cậu định ở phòng tôi nhé?"
Bị tôi vạch trần tâm tư.
Tống Minh Hàn vẫn bình thản.
"Nếu không phải vì cậu. Tôi sẽ không chọn khách sạn này."
Tôi trợn tròn mắt.
Đây chẳng phải là đạo đức bắt cóc sao?
Thấy tôi vẫn không chịu nhượng bộ.
Cậu ta lại nói tiếp.
0 Nhận xét