Tôi chẳng còn thời gian suy nghĩ.
Lấy đà rồi lao thẳng xuống hồ.
Nước lạnh buốt như cắt vào da thịt khiến tôi run lên bần bật.
Tôi mò mẫm dưới đáy hồ.
Cuối cùng cũng tìm được chiếc vòng.
Đang định trèo lên.
Thì lại nghe thêm một tiếng "ùm".
Có người cũng nhảy xuống.
Lâm Thu ôm chặt lấy eo tôi.
Giọng nói hơi gắt.
"Anh đang làm cái gì vậy?"
Tôi giơ chiếc vòng lên.
"Nhặt đồ giúp cậu."
Lâm Thu sững người.
Ánh mắt nhìn tôi mang theo cảm xúc mà tôi không sao hiểu nổi.
Tôi khẽ kéo vạt áo cũng đã ướt sũng của cậu.
"Lên trước đã."
Lâm Thu hoàn hồn.
Nửa ôm nửa dìu tôi lên bờ.
Cậu đưa tay lau những giọt nước trên mặt tôi.
"Đi thay quần áo trước."
Tôi vừa định gật đầu.
Phía sau đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Ngay sau đó, một chiếc áo khoác dày ấm áp phủ kín người tôi.
Bên tai là giọng nói lạnh đến thấu xương.
"Trợ lý Trần, cậu lại không nghe lời."
Cố Dạ kéo tôi đi thẳng ra ngoài.
Lúc đi ngang qua Lâm Thu.
Anh lạnh nhạt nói:
"Cậu muốn chơi thế nào tôi không quản. Nhưng đừng kéo người không liên quan vào."
7
Đến khi dòng nước nóng xối lên da.
Tôi mới nhận ra.
Mình đã bị Cố Dạ đưa về nhà.
Lại còn đang tắm trong phòng tắm thuộc phòng ngủ của anh ta!
Lúc quấn khăn tắm bước ra.
Cố Dạ đang tựa bên cửa sổ sát đất đọc sách.
Nghe thấy động tĩnh.
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, ngoắc ngoắc ngón tay.
"Lại đây."
Tôi ngoan ngoãn bước tới.
Kết quả lại bị anh ta bóp má.
"Tôi nên phạt cậu thế nào đây?"
Tôi trợn tròn mắt.
Phạt?
Phạt cái gì?
"Cố tổng có thể trừ lương của tôi."
Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười lạnh.
"Cậu thích Lâm Thu?"
Tôi cuống quýt lắc đầu.
"Tuyệt đối không có!"
Cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám!
"Tránh xa cậu ta ra."
"Đừng để tôi biết cậu đang nói dối."
Cố Dạ đứng rất gần.
Hơi thở nóng bỏng phả lên cần cổ tôi.
Tôi giật bắn cả người.
Lập tức đứng dậy.
"Cố tổng, tôi nên về rồi."
Tôi định đi tìm bộ quần áo mình đã thay ra.
Đúng lúc ấy hệ thống chen ngang.
【Anh ta ném quần áo của cậu vào máy giặt rồi.】
Tôi: "..."
Tôi quay đầu nhìn Cố Dạ.
"Cố tổng... anh giặt quần áo cho tôi rồi?"
Cố Dạ bình thản đáp:
"Ừ."
Tôi cúi nhìn chiếc áo choàng tắm trên người.
Chẳng lẽ bảo tôi mặc thế này về nhà?
Tôi dè dặt hỏi:
"Cố tổng... có thể cho tôi mượn một bộ quần áo được không?"
Ánh mắt Cố Dạ lướt qua đôi chân tôi.
Rồi đưa cho tôi một chiếc sơ mi trắng.
"Mặc tạm cái này."
"...Không có quần sao?"
Mặc thế này ra ngoài.
Không bị người ta xem là biến thái mới lạ.
"Tối nay cậu ở lại đây."
Tôi hoàn toàn ngây người.
Cố Dạ nổi tiếng là người lạnh lùng, không gần nữ sắc cũng chẳng gần ai.
Ngoại trừ Lâm Thu.
Chưa từng có ai lọt được vào mắt anh.
Thế mà bây giờ...
Lại cho tôi ở lại nhà mình?
Nhìn người đàn ông trước mặt vẫn chăm chú nhìn mình.
Tôi bỗng thấy da đầu tê dại.
"Sau này đừng làm mấy chuyện dư thừa nữa."
Tôi liên tục gật đầu.
"Đều nghe theo Cố tổng."
Từ chối nữa thì có vẻ hơi không biết điều.
Tôi chỉ đành gật đầu đồng ý.
"Vậy... tôi sẽ ở phòng nào?"
Cố Dạ nhấc mí mắt lên, hờ hững đáp:
"Ở cùng tôi."
8
Tôi gào lên:
【Hệ thống! Sao tình địch lại mời tôi ngủ chung chứ? Kịch bản của mày có vấn đề rồi!】
Hệ thống bình tĩnh đáp:
【Ký chủ ăn nói cẩn thận. Hai người đàn ông ngủ chung thì có gì đâu?】
【Trong thế giới tiểu thuyết do bản hệ thống quản lý, các công đều có phẩm chất tốt đẹp là lương thiện, thích giúp đỡ kẻ yếu.】
【Dù cốt truyện có hơi lệch một chút, nhưng cậu nghĩ Cố Dạ sẽ khoanh tay đứng nhìn Lâm Thu nhòm ngó cậu sao?】
0 Nhận xét