22
Biết Lâm Thu đã đến.
Tống Minh Hàn chủ động mời cả hai chúng tôi đi ăn.
Lâm Thu chỉ liếc cậu ta một cái.
Rồi đồng ý.
Trên bàn ăn, Lâm Thu liên tục gắp thức ăn cho tôi.
Hận không thể tự tay đút tôi ăn luôn.
Tống Minh Hàn ngồi bên cạnh chỉ biết trừng mắt.
"Trần Trình không có tay chắc? Cần cậu ân cần thế làm gì?"
Lâm Thu lạnh nhạt liếc cậu ta.
"Trần Trình bảo tay anh ấy rất mỏi. Tôi không nỡ để anh ấy khó chịu."
Dáng vẻ ấy chẳng khác nào một cô vợ nhỏ vừa mới về nhà chồng.
Tống Minh Hàn lập tức châm chọc:
"Ồ, vậy sao cậu không hỏi xem tại sao tay cậu ta lại mỏi? Tối hôm qua..."
Mặt tôi đỏ bừng.
Tôi đá cậu ta một cái dưới gầm bàn.
Quả nhiên, Tống Minh Hàn ngoan ngoãn im miệng.
Chỉ là vẫn nhìn Lâm Thu bằng ánh mắt đầy đắc ý.
Lâm Thu rũ mắt xuống.
"Trần Trình tốt như vậy."
"Tôi không dám mong có thể độc chiếm anh ấy."
"Chỉ cần Trần Trình vui vẻ là được."
Hệ thống cảm thán:
【Lâm Thu sao đẳng cấp cao thế này? Trả lại cho tôi thụ chính mềm mại đáng yêu ngày trước đi!】
Tôi biết trả đi đâu đây?
Không bị ba người này ăn sạch đến xương cũng đã là may lắm rồi.
Xem ra nơi này cũng không ở lại được nữa.
Nhưng việc quay MV của Tống Minh Hàn vẫn chưa kết thúc.
Lâm Thu vừa tiếp quản công ty, còn cả đống việc phải xử lý.
Tôi chỉ có thể về nước trước.
---
23
Vừa bước ra khỏi sân bay.
Tôi đã nhìn thấy Cố Dạ đứng bên cạnh một chiếc xe sang.
Khí chất lạnh lùng, cao quý quanh người anh khiến người qua đường liên tục ngoái nhìn.
Cố Dạ nhận lấy vali của tôi.
"Lên xe."
Trong xe, tôi ngồi không yên.
"Cố tổng, sao ngài lại đích thân đến đón tôi?"
"Vừa lúc có thời gian."
Tôi gật đầu.
"Ồ."
Cố Dạ nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
"Đơn xin nghỉ việc của cậu, tôi chưa đồng ý."
"Mấy ngày nay xem như nghỉ phép có lương."
"Nếu muốn đi làm lại, lúc nào cũng có thể quay về."
Tôi ngây người.
Phải biết rằng.
Trong công việc, Cố Dạ nổi tiếng là người lạnh lùng vô tình.
Huống chi lúc trước tôi còn ném lại một lá đơn xin nghỉ rồi bỏ chạy.
Vậy mà anh vẫn muốn tôi quay lại?
Tôi suy nghĩ suốt cả quãng đường.
Đến lúc xuống xe, Cố Dạ bất ngờ nắm lấy tay tôi.
Giọng nói dịu dàng chưa từng có.
"Nếu ban đầu tôi không bảo cậu đến chăm sóc Lâm Thu thì tốt rồi."
"Cậu đã có thể là của một mình tôi."
Tôi sững người.
"Thật ra hôm nay tôi đã hủy một cuộc họp để chạy đến sân bay."
"Tôi sợ nếu không nói cho cậu, với cái đầu óc này của cậu, cả đời cũng không biết tôi thích cậu."
Máu trong người tôi như dồn hết lên đầu.
Não ong ong.
Cố Dạ... Đang tỏ tình với tôi sao?
Thấy tôi không phản ứng.
Anh khẽ ho một tiếng.
"Nếu bây giờ chưa thể trả lời cũng không sao. Sau này nói cũng được."
Tôi cố giữ bình tĩnh.
Gật đầu.
Nhưng vừa về nhà.
Đóng cửa phòng lại.
Tôi lập tức sụp đổ.
Tôi biết cốt truyện đã lệch.
Nhưng không ngờ... Lại lệch đến mức này.
Ngay cả Cố Dạ cũng tỏ tình với tôi rồi!
【Hệ thống! Chẳng phải kịch bản tôi cầm là sau khi chụp ảnh riêng tư của Lâm Thu sẽ bị trả thù sao?】
Hệ thống nhìn khuôn mặt tôi một lúc lâu.
Sau đó thản nhiên đáp:
【Đây cũng là một kiểu trả thù mà.】
【Cậu nhìn xem, ba người họ hành hạ cậu đến mức mặt cũng gầy đi rồi.】
Hệ thống tiếp tục:
【Dù sao ký chủ chỉ cần đi theo quy trình là được. Sự thay đổi tình cảm của nhân vật chính không liên quan đến tôi.】
【Còn ký chủ... tự cầu phúc đi.】
【Thống tử thích nhất xem kiểu tình yêu cưỡng ép đấy.】
Tôi: "..."
Đúng là cái hệ thống biến thái.
24
Sau khi suy nghĩ rất lâu.
Tôi quyết định gọi cả ba người đến.
Sau đó hỏi thẳng:
"Các cậu thích tôi ở điểm nào?"
"Tôi chỉ là một người bình thường thôi mà."
"Còn có chút nghèo nữa."
Cố Dạ nhìn tôi, lạnh nhạt nói:
"Vì em là người của tôi."
Tôi âm thầm phản bác.
Tôi chỉ là nhân viên cũ của anh thôi.
Đâu phải ký hợp đồng bán thân.
Lâm Thu chớp mắt vô tội.
"Ban đầu em chỉ cảm thấy anh rất đáng yêu."
"Muốn trêu anh một chút."
"Nhưng sau khi anh nhảy xuống hồ giữa đêm đông để nhặt chiếc vòng cho em..."
"...em đã cảm thấy đời này không thể là ai khác ngoài anh."
Tôi: "..."
Chuyện đó là do hệ thống ép mà.
Tôi quay sang hỏi Tống Minh Hàn, người từ đầu đến giờ vẫn im lặng.
"Còn cậu? Vì sao cậu thích tôi?"
Tống Minh Hàn đáp không chút do dự:
"Vì cậu ngốc nghếch đáng yêu."
Câu này...
Tôi vậy mà không thể phản bác!
---
25
Tôi không nói gì.
Nhưng bọn họ đều nhìn ra sự do dự của tôi.
Cố Dạ lên tiếng:
"Vậy chúng ta sẽ dùng hành động thực tế để cho em biết nên chọn ai."
Ngày hôm sau, Cố Dạ lập tức gửi đến một chiếc xe sang phiên bản giới hạn.
Tống Minh Hàn biết chuyện.
Không chịu thua.
Một tháng sau, cậu ta phát hành ca khúc mới gây bão toàn mạng.
Mượn bài hát để công khai tỏ tình với tôi.
Còn với cách của hai người kia.
Lâm Thu lại chẳng thèm để tâm.
Cậu trực tiếp đến nhà tôi.
Nấu cơm.
Giặt quần áo.
"Trần Trình, em không có những trò lấy lòng như họ."
"Em chỉ cảm thấy... có thể nấu cho người mình thích một bữa cơm ngon, đó chính là hạnh phúc lớn nhất."
"Anh cũng biết quá khứ của em. Nó khiến em luôn khao khát được ai đó yêu thương."
"Vậy nên... Đừng từ chối em được không?"
Tôi nhìn người trước mặt.
Có lẽ vì từng trải qua quá nhiều đau khổ.
So với hai người kia.
Tôi luôn không nhịn được mà mềm lòng với Lâm Thu.
Tôi biết cậu đang giả vờ.
Nhưng một người chịu bỏ tâm tư vì tôi...
Đã là điều quá tốt rồi.
Tôi đưa tay ôm lấy cậu.
Cảm nhận trái tim đang đập nhanh đến mức không thể che giấu trong lồng ngực cậu.
Tôi khẽ đáp:
"Được."
_END_
0 Nhận xét