[Xuyên Thành Pháo Hôi Trong Truyện Đam Mỹ NP, Tôi Bị Ba Nam Chính Nhắm Tới_] Chương 10

 "Trước đây tôi từng bị fan cuồng quấy rối rất nghiêm trọng."

"Bọn họ không chỉ gõ cửa."

"Mà còn cạy khóa."

"Đứng ngay đầu giường nhìn tôi ngủ."

"Nếu khách sạn này vẫn còn fan cuồng thì hẳn họ đã thấy tôi bước vào phòng cậu."

"Nếu giờ cậu ở một mình..."

Tôi nổi hết cả da gà.

Gan tôi rất nhỏ.

Nhỏ đến mức hồi bé chỉ nghe truyện ma thôi cũng mất ngủ.

Tống Minh Hàn khẽ thở dài.

"Nếu cậu không sợ thì tôi về đây."

Tôi vội vàng kéo tay cậu ta lại.

"Tối nay cậu ngủ ở đây đi."

Dù Tống Minh Hàn có là sói đội lốt cừu.

Thì vẫn còn tốt hơn mất mạng.

20

Tôi nằm trên giường.

Nhìn trần nhà mãi mà không ngủ được.

Bên cạnh.

Nệm giường bỗng lún xuống.

"Không ngờ gan cậu nhỏ thế."

"Nếu giờ tôi kể chuyện ma, cậu có sợ đến mức không ngủ nổi không?"

Thấy tôi không để ý.

Cậu ta cố tình nói to hơn.

"Vậy tôi bắt đầu kể nhé!"

Tôi nhanh tay bịt miệng cậu ta.

"Đừng nói!"

Ngoài cửa sổ.

Tuyết vẫn rơi không ngừng.

Hai chúng tôi lúc này ở rất gần nhau.

Ý thức được điều đó.

Tôi định lùi về sau.

Lại bị Tống Minh Hàn vòng tay ôm lấy eo.

Trong đôi mắt cậu ta tràn đầy ý cười.

"Lâm Thu từng hôn cậu chưa?"

Trong đầu tôi lập tức hiện lên vài hình ảnh không thích hợp cho trẻ em.

"Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?"

Tống Minh Hàn cười khẽ.

"Lâm Thu ngày nào cũng giả vờ đáng thương."

"Muốn cậu mềm lòng."

"Nhưng cậu ta đâu biết..."

"Một chú mèo con như cậu, dùng cách mạnh bạo mới là thích hợp nhất."

Tống Minh Hàn nắm lấy tay tôi.

Rồi cúi xuống hôn lên môi tôi.

"Cậu không phản kháng, coi như đồng ý."

Tôi cũng muốn chạy lắm chứ.

Nhưng cơ thể như lún sâu vào một đám bông mềm.

Không ngừng chìm xuống.

Tôi không ngờ.

Tống Minh Hàn lại điên đến vậy.

Sáng hôm sau.

Tôi mệt đến mức chẳng bò nổi khỏi giường.

Tống Minh Hàn đưa điện thoại cho tôi xem.

Đó là tin tức trong nước.

Nhà họ Lâm đã đổi chủ.

"Lâm Thu giờ bận tiếp quản Lâm thị."

"Không có thời gian quản cậu đâu."

"Cậu biết những vết thương trên người cậu ta từ đâu mà có không?"

"Cậu ta muốn lật đổ nhà họ Lâm."

"Thậm chí không tiếc dùng cách địch tổn một ngàn, ta tổn tám trăm."

"Lâm Thu chưa bao giờ là người tốt."

"Cả Cố Dạ cũng vậy."

"Ngày nào cũng mang cái mặt lạnh như tiền."

"Ở cạnh anh ta, đến điều hòa cũng chẳng cần bật."

Hệ thống lại tranh thủ châm chọc.

【Tiểu tam này đang thổi gió bên gối với cậu đó. Muốn cậu bỏ luôn hai người ở trong nước.】

21

Lâm Thu đến còn nhanh hơn tôi tưởng.

Chiếc khăn quàng cổ rộng che kín nửa khuôn mặt cậu.

Chóp mũi xinh đẹp bị lạnh đến đỏ ửng.

Vừa nhìn thấy tôi.

Đôi mắt cong lên dịu dàng.

"Trần Trình. Tôi đến tìm anh."

Tôi khẽ "ừ" một tiếng.

Đối với Lâm Thu.

Tôi luôn bất giác mềm lòng.

Tôi vốn là người mê cái đẹp.

Thử hỏi.

Ai có thể cứng lòng trước gương mặt ấy được chứ?

Tôi nghiêng người nhường đường.

"Vào đi."

Nào ngờ, Lâm Thu lao tới.

Ôm chặt tôi vào lòng.

"Tôi nhớ anh lắm."

"Anh rời đi... là vì cảm thấy tôi ngoài mặt một kiểu, trong lòng một kiểu."

"...là kẻ xấu sao?"

Tôi lắc đầu.

"Không phải."

Chỉ là tuyến tình cảm vốn thuộc về nguyên tác.

Không hiểu sao lại chuyển hết sang tôi.

Làm tôi sợ quá mà bỏ chạy.

Lâm Thu vẫn không tin.

"Tôi có thể kể hết mọi chuyện cho anh."

"Chỉ cần... anh đừng bỏ chạy nữa."

Cậu ôm tôi.

Kiên nhẫn giải thích rất nhiều.

Nói rằng mình vốn không phải người độc ác.

Mà là nhà họ Lâm đã bắt nạt cậu trước.

"Quan trọng nhất là giữa tôi và Cố Dạ ngoài lợi ích ra không còn bất kỳ quan hệ nào khác."

Tôi đều gật đầu, tỏ ý mình đã hiểu.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘