[Xuyên Thành Pháo Hôi Trong Truyện Đam Mỹ NP, Tôi Bị Ba Nam Chính Nhắm Tới_] Chương 2

 2

【Hệ thống, tôi thấy Lâm Thu có gì đó không đúng!】

Ngồi trong xe, tôi đưa tay sờ khóe môi vừa bị Lâm Thu hôn.

【Chẳng phải cậu ta là một đóa bạch liên hoa yếu đuối, để mặc tôi muốn làm gì thì làm sao?】

Trong đầu lại hiện lên cơ bụng đẹp đến quá đáng của Lâm Thu.

Tôi ho khẽ một tiếng.

Da thì đúng là trắng thật.

Nhưng yếu đuối chỗ nào chứ!

Hệ thống đáp đầy thản nhiên:

【Diễn biến cốt truyện đâu có sai. Cậu nói xem, hôn hay chưa hôn?】

Tôi vẫn thấy không ổn.

【Nhưng mà...】

Hệ thống cắt ngang.

【Được rồi, đừng làm phiền tôi xem Chân Hoàn Truyện.】

Tôi: "..."

Đúng là cái hệ thống chó má vô trách nhiệm!

3

Trở lại công ty, Cố Dạ mặc bộ vest chỉn chu, đang ngồi sau bàn làm việc.

Tấm lưng cao lớn được ánh đèn neon ngoài cửa kính sát đất phía sau tôn lên vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị.

"Cố tổng, Lâm tiên sinh không còn đáng ngại nữa."

Khi đôi mắt đen sắc bén của Cố Dạ nhìn sang.

Tôi bỗng có cảm giác như mình đã bị nhìn thấu.

Không lẽ...

Anh ta biết chuyện tôi với Lâm Thu hôn nhau rồi?

Cố Dạ khẽ gật đầu.

"Vất vả cho cậu rồi."

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì câu nói tiếp theo của anh ta khiến tôi suýt nghẹn chết.

"Cậu không định nói cho tôi biết chuyện cậu ta bị thương sao?"

Tôi: "!"

Cố Dạ đứng dậy bước tới.

Anh ta cao hơn tôi nửa cái đầu.

Cảm giác áp bức mạnh đến nghẹt thở.

"Đang thắc mắc vì sao tôi biết à?"

Tôi vội vàng nịnh nọt.

"Cố tổng anh minh thần võ, chuyện gì cũng không qua mắt được ngài."

Nhưng Cố Dạ rõ ràng chẳng ăn chiêu này.

"Là cậu bôi thuốc cho cậu ta?"

Tôi cuống quýt lắc đầu.

"Là Lâm tiên sinh tự bôi."

Đôi mắt đen sắc lạnh của Cố Dạ chăm chú nhìn tôi.

"Trợ lý Trần lại lạnh lùng vô tình như vậy sao?"

"Nhưng theo những gì tôi biết, cậu không chỉ bôi thuốc, mà còn bế cậu ta vào phòng ngủ."

Tôi yếu ớt hỏi.

"...Ngoài chuyện đó ra thì không còn gì nữa chứ?"

"Cậu còn muốn có chuyện gì nữa?"

Bề ngoài Cố Dạ là một doanh nhân.

Nhưng thực chất nhà họ Cố lập nghiệp từ giới xã hội đen.

Hơn nữa...

Lòng chiếm hữu của anh ta đối với Lâm Thu cực kỳ mạnh.

Nếu để anh ta biết Lâm Thu đã hôn tôi...

Chỉ sợ sẽ chém tôi rồi phân x/ác mất.

"Trước khi cử cậu đến biệt thự, tôi đã dặn gì?"

Nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy của Cố Dạ.

Tôi cố nhớ lại.

"Đến đưa thuốc cho Lâm tiên sinh."

Cố Dạ lại tiến sát thêm một bước.

Tôi thậm chí còn ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng lạnh lẽo thoang thoảng trên người anh ta.

"Thế cậu đã làm gì?"

"Cậu đã chạm vào người cậu ta."

Tôi: "?"

Nghe thì đúng là như vậy.

Nhưng sao... càng nghe càng thấy có gì đó không ổn?

"Vết thương của Lâm tiên sinh ở sau lưng, nên mới nhờ tôi giúp."

Cố Dạ khẽ cười nhạt, hạ giọng.

"Thằng nhóc đó đúng là lắm mưu nhiều kế."

Tôi ngơ ngác.

"Ý ngài là sao?"

Cố Dạ khẽ thở dài.

"Cậu là trợ lý của tôi."

"Vâng."

"Lần sau đừng làm mấy chuyện thừa thãi nữa."

Tôi gật đầu lia lịa.

"Đều nghe theo Cố tổng."

Chỉ thiếu điều vẫy đuôi để tỏ lòng trung thành.

Không biết có phải ảo giác không.

Tâm trạng của Cố Dạ rõ ràng tốt lên không ít.

Anh ta nhìn tôi rất lâu rồi mới dời mắt.

"Ừm."

4

Nhà họ Lâm tổ chức tiệc trưởng thành cho cậu út Lâm Lạc Hành, mời gần như toàn bộ giới thượng lưu của thành phố A.

Cậu ta là em trai cùng cha khác mẹ của Lâm Thu.

Theo nguyên tác, sau khi mẹ của Lâm Thu qua đời, bất chấp sự phản đối của gia tộc, ông Lâm đã đón đứa con riêng nuôi ở bên ngoài về nhà.

Khi ấy Lâm Thu mới mười tuổi.

Bị mẹ kế vu oan hãm hại, cuối cùng bị đưa vào cô nhi viện.

Còn Lâm Lạc Hành thì đường đường chính chính trở thành người thừa kế của tập đoàn Lâm thị.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘