[Xuyên Thành Pháo Hôi Trong Truyện Đam Mỹ NP, Tôi Bị Ba Nam Chính Nhắm Tới_] Chương 3

 Bây giờ, cậu ta lại thích chính người đàn ông của anh trai mình.

Mức độ cẩu huyết này đúng là chẳng khác gì phim truyền hình.

Tôi vẫn luôn lẽo đẽo theo sau Cố Dạ.

Theo nguyên tác, trong bữa tiệc này, Lâm Thu sẽ đánh mất chiếc vòng tay do mẹ để lại.

Lại còn bị Lâm Lạc Hành làm nhục ngay trước mặt mọi người.

Chính Cố Dạ sẽ đứng ra bảo vệ cậu.

Cũng từ đó, tình cảm của hai người lần đầu tiên tiến thêm một bước.

5

Lúc Lâm Thu xuất hiện trong bữa tiệc.

Tôi đang nhấm nháp ly rượu vang đắt đỏ mà ở thế giới thực có tiếc tiền đến mấy cũng chẳng nỡ mua.

Lâm Thu cầm ly rượu trong tay tôi đi.

"Dạo này sao anh không đến biệt thự nữa?"

"Anh không đến, tôi cũng chẳng có ai thay thuốc."

Thấy xung quanh không có Cố Dạ.

Tôi mới đáp với vẻ khó chịu:

"Cố tổng không đến sao?"

Với tính cách của Cố Dạ.

Anh ta chắc chắn sẽ không mặc kệ Lâm Thu.

Lâm Thu khẽ cười.

"Dĩ nhiên là không tốt bằng anh rồi."

Mặt tôi lập tức đỏ bừng.

"Hai người đang làm gì vậy?"

Giọng nói lạnh lẽo vang lên.

Cố Dạ đứng cách đó không xa.

Trông chẳng khác nào một ông chồng vừa bắt quả tang vợ mình ngoại tình.

Tôi vội vàng lùi lại một bước.

Lâm Thu bình thản hỏi ngược:

"Không nhìn ra sao?"

Tôi hết nhìn người này rồi lại nhìn người kia.

Sao bầu không khí lại lạnh thế này?

Chẳng phải hai người nên ôm nhau tình tứ mới đúng sao?

Hay là Cố Dạ vẫn còn giận chuyện bôi thuốc lần trước?

Mượn chút men rượu.

Tôi cười làm lành.

"Cố tổng đừng giận. Lâm tiên sinh chỉ chào hỏi tôi thôi."

Cố Dạ lạnh giọng.

"Lại đây."

Tôi đẩy nhẹ Lâm Thu.

"Gọi cậu kìa."

Lâm Thu: "..."

Cho đến khi cổ tay tôi bị Cố Dạ nắm lấy.

Lực mạnh đến mức kéo thẳng tôi ngã vào lòng anh.

Sau khi bị Cố Dạ lôi đi.

Tôi vội vàng vuốt phẳng chỗ áo vest bị mình làm nhăn.

"Cố tổng, cho dù anh có giận đến đâu cũng không thể lấy tôi ra làm công cụ trả đũa Lâm tiên sinh, khiến cậu ấy ghen được."

Nghĩ đến ánh mắt lạnh lẽo của Lâm Thu khi nhìn hai chúng tôi rời đi.

Tôi không khỏi rùng mình.

Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng thở dài.

Cố Dạ bóp má tôi, thấp giọng cảnh cáo:

"Ngoan ngoãn ở cạnh tôi."

6

Nhưng Cố Dạ vốn là người bận rộn.

Chẳng bao lâu đã có mấy vị tổng giám đốc đến mời rượu.

Thấy anh ta nhất thời chưa thể thoát thân.

Tôi đi ra ngoài hít thở không khí.

Không ngờ vừa đến góc khu vườn nhà họ Lâm đã nghe thấy tiếng nói chuyện.

Lâm Lạc Hành cầm một chiếc vòng tay trong tay, hất cằm đầy kiêu ngạo.

"Con tiện nhân như mày còn có mặt mũi xuất hiện ở đây sao?"

"Mẹ tao đuổi mày khỏi nhà họ Lâm được một lần thì sẽ có lần thứ hai."

"Cái vòng rách nát gì đây? Sơn cũng bong tróc cả rồi. Rác thì nên vứt đi."

Nói xong, cậu ta tiện tay ném chiếc vòng xuống hồ bơi ngoài trời.

Lâm Thu quay lưng về phía tôi.

Tôi không nhìn thấy vẻ mặt của cậu.

Bị bắt nạt như vậy...

Chắc hẳn đang khóc đến đáng thương lắm.

Hệ thống: 【Sắp bước vào phân đoạn cao trào. Ký chủ, mau xuống hồ vớt chiếc vòng lên.】

Tôi cạn lời.

【Đừng có lừa tôi. Trong nguyên tác là Cố Dạ sai người rút cạn nước hồ rồi mới tìm vòng. Sao giờ lại biến thành tôi phải tự nhảy xuống?】

Bây giờ mới đầu đông.

Nhảy xuống chẳng phải chết cóng sao?

Hệ thống: 【Nếu làm trái cốt truyện sẽ bị trừ tiền thưởng, đồng thời chịu hình phạt điện giật.】

Tôi: "..."

Tôi hít sâu một hơi.

Định tiến lên an ủi Lâm Thu.

Ai ngờ lại phát hiện trên mặt cậu ta chẳng hề có nước mắt.

Đôi mắt hoa đào xinh đẹp nhìn Lâm Lạc Hành đầy vẻ châm chọc.

Nhưng hệ thống vẫn liên tục giục giã.

【Nhanh lên, không thì chuẩn bị ăn điện giật đi.】

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘