Cậu mặc áo khoác da màu đen.
Vai rộng, eo hẹp.
Dáng người cực kỳ nổi bật.
Đồng nghiệp liên tục lắc đầu.
"Không... nam thần... em chỉ là thích anh quá thôi."
Tống Minh Hàn khẽ cười.
"Nhưng hình như bạn của cô lại không thích tôi lắm."
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu.
Đúng lúc bắt gặp ánh mắt của cậu ta.
Tống Minh Hàn nói:
"Lúc nãy trên sân khấu tôi đã chú ý đến cậu."
"Suốt cả buổi không hát lấy một câu."
"Là cảm thấy bài hát của tôi không hay sao?"
Đồng nghiệp là fan cứng của Tống Minh Hàn.
Còn cắn răng mua hẳn vé VIP hàng đầu.
Việc tôi bị cậu ta chú ý cũng chẳng lạ.
Tôi cố ý ho khan mấy tiếng.
"Cổ họng tôi bị viêm."
Trong nguyên tác.
Về sau Tống Minh Hàn chỉnh tôi không ít.
Tôi phải biết điều một chút.
Tuyệt đối không thể đắc tội cậu ta.
"Thế à?"
Đúng lúc cửa thang máy mở ra.
Tống Minh Hàn phất tay.
"Vậy... tạm biệt nhé, fan nhỏ."
11
Buổi tối.
Chủ đề "Tống Minh Hàn lật thẻ fan tại concert" leo thẳng lên top tìm kiếm.
Tôi tò mò bấm vào.
Liền thấy Tống Minh Hàn — người bình thường chỉ đăng quảng cáo đại diện và bài hát mới — lại chia sẻ một tấm ảnh chụp trong buổi concert ở siêu thoại.
Kèm theo đúng hai chữ:
"Ngốc thật."
Nhân vật chính trong ảnh là Tống Minh Hàn trên sân khấu.
Còn phía sau là khán đài.
Ban đầu tôi còn thắc mắc.
Sao cậu ta lại tự mắng mình ngốc?
Cho đến khi nhìn thấy...
Người ngồi hàng ghế đầu phía sau.
Là tôi.
Đang gật gà gật gù buồn ngủ.
Tôi không dám chắc.
Hai chữ "ngốc thật" kia có phải đang mắng mình không.
Nhưng tôi nhìn đi nhìn lại tấm ảnh không biết bao nhiêu lần.
Vẫn không tìm ra người thứ hai đáng bị gọi là ngốc.
Thì ra.
Cậu ta chú ý đến tôi.
Không phải vì tôi không hát.
Mà vì tôi ngủ gật.
Nhớ lại cái cớ "viêm họng" mình bịa trong thang máy hôm nay.
Tôi chỉ muốn tìm ngay một cái khe đất để chui xuống.
12
Một buổi chiều.
Hệ thống đột nhiên lên tiếng.
【Ký chủ, tất cả nhân vật chính đã xuất hiện đủ rồi. Đến lúc cậu chụp ảnh riêng tư của Lâm Thu để uy hiếp cậu ta rồi.】
Tôi kinh ngạc.
【Nhưng trong nguyên tác, lúc dùng ảnh riêng tư uy hiếp Lâm Thu thì hai công chính đã yêu cậu ta đến chết đi sống lại rồi mà.】
Tôi nhớ lại thái độ của Cố Dạ với Lâm Thu.
Hiện tại...
Rõ ràng vẫn chưa yêu sâu đậm đến thế.
Hệ thống đáp đầy bất lực:
【Cậu quản nhiều thế làm gì? Cứ đi theo cốt truyện là được. Tôi chỉ là hệ thống làm công ăn lương thôi, cũng khó lắm chứ bộ!】
Tôi trợn mắt.
Cuối cùng vẫn đành ngoan ngoãn làm theo.
Vừa bước đến biệt thự.
Cửa đã mở ra.
Lâm Lạc Hành, kẻ mấy hôm trước còn vênh váo hống hách, giờ lại vừa khóc vừa chạy ra ngoài.
"Đến tìm Lâm Thu à?"
Tôi gật đầu.
"Cậu khóc cái gì?"
Cậu ta trừng tôi.
"Liên quan quái gì đến mày!"
Xem ra tức đến không nhẹ.
"Lâm Thu đúng là sói đội lốt cừu."
"Bề ngoài giả vờ yếu đuối, thật ra lòng dạ còn độc hơn ai hết."
"Mày đến tìm anh ta thì cẩn thận."
"Kẻo bị nuốt đến xương cũng chẳng còn."
Nói xong.
Cậu ta bỏ chạy mất.
Để lại tôi đứng đó, đầu óc đầy dấu hỏi.
13
Bước vào trong, Lâm Thu xắn tay áo, ngồi trên sofa.
Vừa nhìn thấy tôi.
Khóe môi cậu cong lên thành nụ cười.
Nhưng ngay sau đó lại khẽ nhíu mày.
"Tôi cứ tưởng anh sẽ không đến nữa."
Tôi cười gượng hai tiếng.
"Vừa nãy tôi gặp Lâm Lạc Hành."
Khóe mắt Lâm Thu hơi đỏ.
"Không sao."
"Cậu ta đến chẳng qua chỉ để sỉ nhục tôi."
"...Tôi quen rồi."
0 Nhận xét